Dương Lâm ừ, trong lòng Dương Liễu luôn có chút mong đợi và dao động, nhìn sườn mặt anh nhịp tim cô đập nhanh hơn, tóc của anh quá dài, chưa có thời gian đi cắt, Dương Liễu duỗi tay vén tóc mái của anh sang một bên, đối diện với ánh mắt của Dương Lâm, cô lại không nhịn được mà nằm trên đùi anh, nép vào eo anh mà nhìn anh.
Ánh mắt của cô như có lời nguyền, khi Dương Lâm bắt gặp ánh mắt cô, anh cảm thấy choáng váng kỳ lạ, cuối cùng loại cảm xúc này ngưng tụ đến chỗ mà cô đang nằm, khô nóng bùng phát.
Anh còn chưa hiểu được sự dụ dỗ của cô, vẫn cúi đầu ăn cơm, Dương Liễu từ giữa hai cánh tay anh chui ra, giống như một con rắn nhỏ quấn lấy anh.
Dương Lâm cộc cằn hỏi: "Làm gì?"
Cô lắc đầu, ngồi trên đùi anh nhìn anh ăn cơm.
Trước kia Dương Liễu chưa từng như vậy, lần đầu tiên Dương Lâm cảm thấy mình không hiểu cô. Sau khi ăn xong, anh muốn đứng dậy, nhưng Dương Liễu vẫn không nhúc nhích, Dương Lâm chống bàn bế cô lên, đưa cô vào phòng bếp cùng mình, bỏ bát đũa vào trong bồn rửa.
Cô giống một con gấu Koala, ôm chặt anh không buông tay, cho dù Dương Lâm có mạnh mẽ đến đâu, thì vẫn cần hai tay mới có thể bế cô lên.
Vẫn luôn ở cạnh nhau, ngược lại không cảm nhận được đứa trẻ đã trưởng thành, hiện giờ Dương Liễu đối với anh mà nói, không khác gì đứa nhỏ trước kia. Mãi cho đến khi cô kề sát ngực anh, anh mới nhận ra cô mặc chiếc áo ngủ có cổ áo rộng như vậy, hai viên thịt đầy đặn bên trong gần như phản chiếu dưới ánh đèn, Dương Lâm quay đầu đi chỗ khác, bàn tay ôm chặt mông cô, trong lòng bàn tay cũng là cảm giác non mềm.
Thì ra cô mềm mại như vậy sao? Trước kia giống một cây củi khô, cho ăn vào là nôn ra, nuôi thế nào cũng không mập, khi tới nơi này sinh sống mới trở nên thích ăn hơn một chút.
Khi còn nhỏ Dương Liễu rất ít ăn thịt, tuy rằng sau này có thể mua nổi, nhưng dáng vẻ của cô vẫn rất chán ghét. Dương Lâm hầm thịt thật sự thanh đạm cho cô, lúc nhìn cô ăn hết một bát xương sườn, Dương Lâm phấn khích không thua gì người làm bố.
Hiện tại có nhiều chỗ đầy thịt, sờ rất mềm, thoạt nhìn cũng khỏe mạnh.
Dương Lâm cúi đầu tì cằm lên đầu cô, nhẹ nhàng xoay người cô lại, hỏi cô: "Có phải nặng hơn rồi hay không?"
Dương Liễu còn đang vùi đầu trước ngực anh, nghe vậy sắc mặt đột nhiên thay đổi, lạnh lùng thoát ra khỏi vòng tay anh, lần đầu tiên nặng nề đóng sầm cửa.
Dương Lâm không biết mình nói gì sai chọc cô tức giận, nặng không tốt sao?
Trong phòng Dương Liễu không có động tĩnh, còn anh thì đứng ngồi không yên, đứng trước cửa phòng cô lo lắng sợ hãi. Dương Liễu rất ít khi khóa cửa, trừ phi cô muốn tự tiêu khiển, lần này Dương Lâm chỉ đẩy nhẹ cửa đã mở ra, phòng của Dương Liễu ngược sáng, bên trong luôn tối tăm, anh đi tới bên người cô, cúi đầu nhìn cô, Dương Liễu bỗng dưng mở to mắt, hỏi anh: "Mấy giờ rồi?"
Dương Lâm nhìn điện thoại "11h30."
"Buổi chiều em sẽ đi học." Cô nói như vậy, sau đó cuộn chăn lại muốn ngủ trưa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở