Dương Lâm cúi đầu lắc lắc người cô, nhưng cô vẫn thờ ơ.
Anh ngồi bên cạnh cô không nhúc nhích, Dương Liễu hé mắt thấy anh còn ở đây, cô cũng không để ý tới, chùm chăn nghiêng đầu đi ngủ, lúc ngủ mơ màng, cô lại kéo tay anh.
Bàn tay nhỏ của Dương Liễu nằm trong lòng bàn tay anh, Dương Lâm xoa nhẹ hai lần, hơi thở của cô rất vững vàng, không nhìn ra bất cứ điều gì không thích hợp. Nhưng anh lại sợ hãi không dám thả cô rời đi.
Đồng hồ sinh học của Dương Liễu reo đúng 1h, cô dụi mắt, nhìn thấy Dương Lâm vẫn ngồi bên chân mình, dựa lưng vào tường, thấy cô đứng dậy anh mới rời đi.
Cô nhìn anh, đột nhiên rất muốn ôm lấy anh, nhưng mà hai người đều lớn cả rồi, làm như vậy rất buồn nôn.
Dương Liễu thay quần áo ra cửa, bọc áo khoác kỹ càng, quấn hai vòng khăn quàng cổ, vừa quay đầu lại nhìn thấy Dương Lâm cũng đang đi giày.
"Anh đi làm à?"
Anh gật đầu.
Nhưng anh lại đi theo cô, cứ mãi đi theo tới tận cổng trường.
Dương Liễu bước tới khu dạy học quay đầu lại, anh vẫn đứng ở cổng lớn, chỉ là đứng có chút xa, khiến đôi mắt của cô hơi nhức mỏi. Tiết tự học buổi tối không cho phép nghỉ học, cô ngoan ngoãn ở lại đến 9h40, khi ra ngoài gió lạnh đã buốt thêm vài độ. Cô vừa nâng mắt đã nhìn thấy anh đổi thành bộ quần áo giản dị, trên cổ quấn chiếc khăn quàng cổ màu đen.
Dương Liễu bước nhanh đến bên người anh, Dương Lâm tiện tay sửa sang lại khăn quàng cổ cho cô, Dương Liễu đụng tới ngón tay lạnh buốt của anh, cô hỏi: "Anh tới bao lâu rồi?"
"Không lâu." Anh nói như vậy, hai người bước về phía trước trong im lặng, trở lại ngôi nhà nhỏ của bọn họ.
Dường như Dương Lâm đang rất cố gắng trò chuyện với cô, hỏi cô hôm nay học được gì, gặp phải chuyện gì, Dương Liễu thuận miệng nói hai câu, tiếp nhận cốc sữa bò của anh, uống một hơi cạn sạch, sau đó rửa mặt đi ngủ.
Trước khi vào phòng, Dương Lâm hỏi cô: "Em còn viết nhật ký không?"
Dương Liễu đáp cho có lệ, rồi đi thẳng vào phòng.
Bởi vì biến cố ngày hôm qua, cô bị tịch thu dây thừng, hứng thú cũng không còn cao như trước, vốn dĩ là thời gian giải trí ngoài giờ học, hiện tại nằm trên giường lại không biết mình nên làm gì, nhớ tới nhật ký mà anh nói, Dương Liễu lấy cuốn sổ từ trên bàn học, tùy ý lật xem.
Đây là cuốn sổ từ 5 năm trước, tới bây giờ vẫn chưa được lấp đầy, bên trong toàn những việc lặt vặt, thông thường đều là anh xảy ra chuyện gì cô mới viết một ít. Dương Liễu nhướng mày, cố ý đặt nhật ký ở chính giữa bàn, ngày hôm sau cô vẫn đi học như thường lệ.
Anh cũng thế, kiên trì đưa cô đến trường, cho dù trường học chỉ cách phòng trọ một con phố.
Dương Liễu cố ý không uống sữa bò, lau tóc vào phòng, vốn dĩ cô có hơi bị mắc chứng ám ảnh cưỡng chế, cô có thể nhận thấy rõ ràng rằng căn phòng đã bị lục lọi.
Cô không đề phòng Dương Lâm, thỉnh thoảng anh sẽ dọn dẹp phòng cho cô, thế nên nếu cô không muốn anh nhìn thấy thì sẽ khóa cửa lại, anh biết, cho nên cũng không cố ý xem.