⬅ Trước Tiếp ➡

Cô từng ghê tởm mẹ mình, thấy bà quá dơ bẩn, cũng cảm thấy chính mình đầy bùn nhão nhưng sống thì vẫn sống thôi.
Cứ thế cô và mẹ ngày ngày chạm mặt, lại chẳng nói được mấy câụ
Cho đến khi bà xảy ra chuyện. Bà không còn, cô không hề cảm thấy mình được giải thoát, khi nghe tin bà chết, cô thấy trái tim mình trống rỗng. Tựa như chẳng còn gì trên đời này níu lấy cô.
Cô biết mình yêu bà, rất yêu bà, nhưng hơn thế là hận.
Tang lễ kết thúc, mọi người chứng kiến cô con gái vô tình nhận xong tiền bảo hiểm rồi rời đi mất dạng, ý nghĩ xấu về cô càng gia tăng.
Mà cô đã chẳng để ý đến ai nói gì làm gì mình.
Cô chỉ muốn thoát khỏi nơi đó một thời gian, đi đâu đó có thể mang lại chút an yên, để linh hồn cô bớt trống trãi.
Và cô tìm tới trấn Hạnh Phúc, bởi chính cái tên của nó.
Tiếng gõ cửa kéo toàn bộ suy nghĩ của cô về.
Biểu cảm thay đổi trong chớp nhoáng, Cố Yến Nam xoay người đi thẳng tới mở cửa ra.
Bên ngoài là nhân viên chuyển phát nhanh.
Ký tên, nhận hàng.
“Cảm ơn.”
Tốc độ giao hàng nhanh thật. Hai ngày đã nhận được đồ mình đặt rồi.
Mở hộp giấy ra kiểm tra, bên trong là hai chiếc bật lửa đồng dạng, một màu đen một màu nâụ
Là quà trả ơn tặng Đường Dã và Trung Lật Tử.
Bọn họ nói không cần, chút chuyện đó chẳng là gì, nhưng cô là người sòng phẳng, không thích nợ nần ai.
Sau khi gói hai hộp quà nho nhỏ xong, Cố Yến Nam mang theo ví tiền rời khỏi căn hộ.
Siêu thị dưới khu chung cư không lớn nhưng những đồ dùng cần thiết lại khá đầy đủ.
Hôm trước đã sắm một ít đồ dùng gia đình, giờ cô chỉ ghé siêu thị mua đồ ăn về nấu thôi.
Tính tiền xong, tay xách nách mang ra ngoài, trùng hợp lại gặp Đường Dã.
Cố Yến Nam cười khẽ, ánh mắt không rời khỏi thân thể cường tráng nhớp mồ hôi của người đàn ông. Chiếc áo thun đen bó người dính sát da thịt, cơ bắp tay, múi bụng khiến phụ nữ chết mê chết mệt.
Cổ họng hơi ngứa ngáy, có chút muốn trêu chọc người nọ.
“Chúng ta quả nhiên có duyên.”
Đường Dã cũng bất lực, thị trấn Hạnh Phúc nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ nhưng đi đâu cũng gặp cô thế này, còn nghĩ cô cố tình sắp xếp chạm mặt nhau đấy.
Anh nhìn cô, không lên tiếng, tự nhiên hành động theo quán tính, đến gần vươn tay dành lấy đống túi trên hai tay cô.
“Dẫn đường đi.”
Cố Yến Nam cong môi, đi bên cạnh anh, vừa hay cô cũng muốn đưa chút đồ cho người này.
“Tôi mới chuyển qua khu này.” Cô chủ động nói chuyện.
Đường Dã lại không quan tâm lắm, anh nhàn nhạt ừ, bước chân chầm chậm sánh vai với cô gái bên cạnh.
“Không hỏi tôi gì à?”
Anh nhìn cô, lắc đầu “Tôi và cô thì có gì phải hỏi.”
“Anh chẳng có khiếu hài hước gì cả.”
“Đúng vậy.” Anh mà có khiếu gây hài mới là bất thường.
Chung cư có thang máy nhưng Cố Yến Nam cố tình dẫn anh đi thang bộ, Đường Dã biết cũng không vạch trần.
Đứng trước cửa căn hộ, Đường Dã đưa đồ cho cô. “Tôi về đây.”
“Khoan.”
Dừng chân, hiếm khi nhẫn nại đợi cô.
Cố Yến Nam nói “Anh chờ tí, tôi có thứ muốn tặng anh với Trung Lật Tử.”
“Không…” cần. Chưa nói hết câu, cô gái đã chạy nhanh vào nhà.
Hai phút sau, cô lần nữa xuất hiện, trên tay ôm hai hộp quà nho nhỏ chỉ bằng nắm tay đàn ông.


⬅ Trước Tiếp ➡