Chương 11
“Tôi không muốn nợ ân tình ai, các anh đã giúp tôi, tôi nghĩ nên tặng lễ vật gì đó, màu đen của anh, màu nâu của Trung Lật Tử.” Cô nâng mắt, đưa chúng cho anh, lời lẽ chân thành. “Chút quà nhỏ, anh nhận lấy đi.”
Cô đã bày rõ mục đích, anh không từ chối nữa, nhận lấy.
Lại không đi ngay mà đứng yên nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô một chút. Đoạn nghiêng mặt, xoay người, anh bỏ lại một câu “Quà đã nhận, đi đây.”
Có lẽ từ giờ cả hai cũng chẳng còn liên quan gì tới nhaụ
Như vậy cũng tốt.
Ôi, tiếc quá đi. Tại sao lại có bạn gái rồi chứ? Cố Yến Nam cười giễu, sau đó dứt khoát đóng sập cửa, vào nhà.
============================================================
Tiểu thuyết thứ bảy cuối cùng cũng hoàn thành, không có ngoại truyện.
Một ngày đẹp trời thế này, Cố Yến Nam thay quần áo rời khỏi chung cư.
Đón taxi đi tìm ý tưởng mới, cô sẽ để bộ não này giải lao một thời gian.
Dừng trước một quán cà phê cổ kính, Cố Yến Nam đẩy cửa bước vào.
Không gian bên trong không lớn nhưng ấm cúm. Cái tên “Siren” cũng đặc biệt.
Gọi một ly cà phê sữa.
Ngồi một lúc, cô hỏi phục vụ nhà vệ sinh ở đâu, cảm ơn rồi đi thẳng hướng phục vụ chỉ.
Đang giải tỏa thì có người vào, bọn họ không chú ý đến ai khác tồn tại trong nhà vệ sinh nên nói chuyện không kiêng kị.
Không tính chú ý nhưng nội dung tiếp theo cực kỳ hấp dẫn. Cố Yến Nam lặng im nghe.
“Người chung tình như vậy, cua được chắc chắn yêu chết mất.”
“Người yêu mất năm năm rồi, nếu là loại đàn ông bình thường đã sớm có người mới, có khi giờ con cũng biết đi rồi đấy.”
“Cả trấn này có cả đám phụ nữ muốn nhào vào Đường Dã, anh ấy chỉ cần bật đèn xanh đảm bảo không thở nổi.”
“Cái cô em gái song sinh của người yêu cũ anh ấy ngày ngày bên cạnh còn chẳng cua được huống gì người ngoài như chúng ta.”
“Nhưng dù chung tình đến đâu thì sớm muộn gì cũng sẽ quên thôi, chẳng qua chưa gặp người phụ nữ vừa ý anh ấy thôi.”
“Nhớ tới khuôn mặt rồi dáng người kia, chậc, không kìm chế nổi mà.”
“Cậu bớt bớt đi, người ta cũng chẳng nhìn thấy chúng ta đâụ”
Cuộc trò chuyện kết thúc trong tiếng cười trêu ghẹo của hai cô gái, đợi khi tiếng bước chân không còn Cố Yến Nam mới mở cửa ra ngoài.
Rửa tay sạch sẽ, tinh thần cực kỳ phấn chấn và sảng khoái.
Thì ra bạn gái mà anh nói với cô là như vậy.
Cô còn tưởng người bạn gái bí ẩn đó ngày ngày bên anh, hóa ra đã mất cách đây nhiều năm.
Quả thật chung tình.
Trở lại vị trí, Cố Yến Nam mở điện thoại, nhấn vào khung wechat. Lời mời kết bạn, Đường Dã đã đồng ý, nhưng kể từ lúc anh thẳng thắn thừa nhận mình có bạn gái rồi thì cô không làm phiền nữa.
Khung trò chuyện trống trơn.
Gõ nhịp ngón tay vài cái, cô quyết định gửi tin nhắn đầu tiên cho anh.
Anh Dã, tôi là Cố Yến Nam.
Người nọ gửi lại cho cô ba dấu hỏi chấm ???
Cô bật cười, tên đàn ông này thật khô khan.
Ngón tay trỏ duỗi ra niết cánh môi, mắt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại.
Tôi dự định nán lại trấn Hạnh Phúc vài tháng.
Hôm nay Đường Dã không đi giao hàng, lúc này đang trong phòng làm việc.