⬅ Trước Tiếp ➡

Nhận được tin nhắn của cô, anh khá ngạc nhiên, ánh mắt không tự chủ mà chạm đến chiếc bật lửa màu đen bên cạnh. Cầm lên xoay xoay hai vòng, từ hôm nhận được nó, anh đã phát hiện trên thân chiếc bật lửa có khắc chữ “Nam”, anh cố ý nhìn bật lửa của Trung Lật Tử nhưng không có chữ ký. Tức là quà cho anh khác biệt.
Cũng chẳng có cảm giác gì, đoán chừng cô gái kia có ý tứ linh tinh với anh nên mới hành động như vậy.
Anh cũng chưa dùng bao giờ nhưng lại không giấu đi.
Hiện tại ngắm nghía nó anh lại nhớ đến khuôn mặt xinh đẹp của người nọ. Anh thừa nhận, cô rất nữ tính, rất đẹp và có sức hút với nam giới. Đương nhiên với anh thì không có tác dụng.
Không phải anh không thưởng thức được vẻ đẹp của cô mà vì trong mắt anh, trong tim anh chỉ chứa đựng hình bóng một người con gái.
Năm năm trôi qua, có lẽ tình cảm dành cho cô ấy đã nhạt đi nhưng chắc chắn không quên. Làm sao có thể quên khi chính anh là người đã gián tiếp dẫn đến cái chết của cô ấy.
Cứ thế anh đã ôm áy náy, tự trách đến tận bây giờ thậm chí là cả đời.
Anh nghĩ sẽ có ngày anh gặp ai đó rồi yêu cô, nhưng hình bóng của Hứa Mân mãi mãi tồn tại.
Mãi nghĩ mà quên trả lời tin nhắn.
Vài tin hiện lên.
Tôi đã biết một chuyện.
Anh không có bạn gái. Anh đã lừa tôi. Điều này thật quá quách.
Cứ chờ xem.
Biến đi đâu rồi chứ.
Người đàn ông không chút biểu cảm, cô bảo chờ là chờ cái gì. Nhìn mấy tin cô gửi qua, thật chẳng ăn khớp với bộ dáng lạnh nhạt, bất cần đời bình thường.
Đáp lại cô ... xong anh tắt điện thoại, chiếc bật lửa ném vào hộc bàn. Sau đó rời khỏi phòng làm việc.
Bên kia, cô gái bị ba dấu chấm của anh chọc cho tức cười. Người đàn ông này quả thật quá mức lãnh cảm.
Ngày 14 tháng 7, trời âm u, mây đen dày đặc kết thành từng lớp từng lớp. Như chính tâm trạng của người đàn ông đứng trước ngôi mộ lúc này.
Mưa sương trong suốt lất phất đọng trên tóc tai và quần áo anh.
Nơi đồng cỏ lau chỉ có một ngôi mộ duy nhất. Nằm giữa đồng cỏ hoang tàn, trong một ngày mưa buồn, tạo nên khung cảnh đìu hiu và u uất.
Bóng lưng anh cao lớn như bức tượng kiên cố không gì đẩy ngã.
Đám cỏ lau theo từng ngọn gió mà lung lay, ngã về một hướng.
Không có âm thanh của người, chỉ có tiếng gió nhè nhẹ cọ sát với cỏ lau, những hạt mưa không tiếng động.
Đường Dã chợt khom người, bàn tay với mỗi sợi gân căng đầy vươn ra vuốt nhẹ tấm bia. Đoạn anh khẽ khàng in một nụ hôn trên bức ảnh trắng đen cũ kỹ mà đầy hoài niệm ấy.
Thời gian trôi qua, có lẽ nửa tiếng, cũng có thể đã một tiếng. Thân thể anh ẩm ướt từ trên xuống dưới, bỗng phía sau truyền tới tiếng sột soạt.
Đường Dã nhíu mày ngoái nhìn.
Anh sửng sốt.
"Tình cờ thôi." Cố Yến Nam ngụy biện, thật ra cô đã cố tình đi theo anh tới nơi này.
Thấy anh không muốn nói chuyện, thậm chí trên mặt anh đã biểu hiện khó chịu vì sự xuất hiện của cô.
Cố Yến Nam tự biết bản thân đã quấy nhiễu đến không gian riêng tư của người ta, nhưng cô không thể đứng yên nhìn anh bị mưa làm ướt.
Tay đưa lên cao, cố gắng che ô cho anh, cô ho khan một tiếng. "Đây là bạn gái anh sao?"


⬅ Trước Tiếp ➡