Chương 6
Nheo mắt gật đầu với Thẩm Riêng, tuy nhiên cô có điều kiện “Cho cũng được.” Dù sao chỉ là phương thức liên lạc, cứ cho anh ta tài khoản phụ, trước vẻ mặt trông chờ, vui sướng của anh ta, cô cười cười “Anh giúp tôi lấy được số điện thoại hoặc wechat của người đàn ông vừa rồi xuất hiện, thành công tôi sẽ gửi wechat của mình cho anh. Trao đổi cùng có lợi, anh thấy thế nào?”
Có ai vô tình như cô gái này không… sao có thể đả thương người ta cỡ này.
Thẩm Riêng khóc ròng, nén giận, vẫn cố mà gồng người đồng ý.
Vác cái bản mặt được coi là đẹp đẽ này đến quầy bar, đôi mắt đa tình nháy nháy với lễ tân. “Cô gái, có thông tin liên lạc của anh chàng đẹp trai giao hàng vừa rồi không?”
Sống hai mươi lăm năm qua Thẩm Riêng chưa bao giờ xấu hổ như trường hợp này, bị lễ tân trợn mắt nhìn mình chằm chằm như nhìn một tên “gay”, Thẩm Riêng chỉ muốn đập đầu vào tường, chỉ có thế mới giải được nỗi oan này.
Lấy được wechat của anh chàng kia, lần nữa trở lại ngối đối diện Cố Yến Nam, mặt mày rõ ràng đã khác biệt so với trước đó. Trước sau đều bi thảm nhưng lần sau so với lần trước càng bi hơn.
Cố Yến Nam chớp mắt “Thành công?”
Anh ta ừ một cách rầu rĩ, bộ dạng chẳng thiết sống, buồn bực đưa mã QR cho cô quét.
Tuy phải hy sinh chút đỉnh nhưng lấy được thông tin liên lạc của người đẹp cũng an ủi trái tim vài phần.
Ngắm bóng lưng thướt tha người đẹp đi vào thang máy, Thẩm Riêng chậc chậc hai tiếng say mê. Vưu vật.
Anh ta nào biết mình bị gái đẹp lừa.
============================================================
Sau cơn mưa trời lại sáng, ngày hôm sau ánh dương cũng xuất hiện. Từng tia nắng phá dỡ những áng mây, rồi đáp xuống trần thế.
Nghỉ ngơi tại khách sạn một ngày, tinh thần và thể xác đều tốt.
Cố Yến Nam định dạo quanh trấn xem có khu chung cư hay nhà riêng biệt cho thuê ngắn hạn không. Khách sạn tuy đầy đủ tiện nghi nhưng không gian vẫn có phần bị hạn chế, chẳng hạn như cô muốn trổ tài nấu nướng, mà phòng khách sạn thì làm sao có gian bếp.
Nhớ đến wechat của ai kia, gửi kết bạn cho anh từ đêm qua đến giờ vẫn không được chấp nhận. Cô là người rất có tính nhẫn nại, cũng chẳng nóng lòng, dù sao thời gian ở đây còn dài.
Mất hai tiếng đồng hồ xem nhà cũng chọn được một căn hộ tầng ba nằm trong khu chung cư vừa phải và cách xa đường lớn, tránh được tiếng ồn.
Căn hộ không lớn, khoảng bảy mươi mét vuông, nhưng có ban công và đặc biệt là view sông nước tuyệt vời. Thích hợp với nghiệp viết lách của cô.
Ký hợp đồng thuê trước hai tháng, nếu tới khi ấy cô vẫn chưa muốn rời đi sẽ gia hạn saụ
Thủ tục rất nhanh chóng, có thể dọn vào ở ngay ngày mai.
Trên đường trở về khách sạn, ngang qua cửa hàng đề tên “Mê Mộng” trên bảng điện tử khá lớn, hoàn toàn đập thẳng vào mắt người xem.
Nhưng cái đáng chú ý là người đàn ông cao lớn đang hút thuốc đứng trước cửa, một người phụ nữ từ chiếc xe taxi chạy tới ôm lấy anh. Đã gặp qua anh hai lần nhưng chưa từng trông thấy anh cười, thì ra người ấy cười nhếch môi lại thu hút như vậy.
“Dừng xe ạ.”
Trả tiền, đẩy cửa xuống xe, ánh mặt trời hôm nay yếu ớt, nhiệt độ cũng dễ chịụ