Chương 7
Đường Dã đẩy Hứa Linh khỏi ngực, nghe tiếng giày cao gót lọc cọc đến gần, theo phản xạ nhìn sáng. Lần nữa bốn mắt giao quyện. Cô gái đó cong môi cười với anh, chỉ là nụ cười ấy không có độ ấm.
Ba ngày gặp cô tận ba lần, cũng trùng hợp thật.
“Gặp lại rồi.” Dừng trước cửa hàng, Cố Yến Nam vừa cầm khăn ướt lau trán vừa nhìn anh không chút dè dặt.
Hứa Linh bên cạnh Đường Dã ngẩn ra quan sát Cố Yến Nam từ trên xuống dưới. Cô gái trẻ trung còn xinh đẹp thế này, nhìn qua có vẻ không phải người của trấn Hạnh Phúc.
“Vị này là?” Không nhịn được tò mò hỏi.
Người đàn ông liếc cô một cái, đáp qua loa “Cố Yến Nam.”
Hai mắt Cố Yến Nam cong lên, anh vẫn nhớ rõ tên họ của cô đấy. Tâm trạng tự nhiên cực tốt.
“Xin chào, có duyên gặp qua anh Dã hai lần.” Lời này là nói với Hứa Linh. Xong cô đảo mắt quanh cửa hàng, phát hiện ra nơi này buôn bán cái gì liền cười cười đầy thâm ý.
“Tôi vào xem hàng nhé. Hai vị cứ tiếp tục.” Không nán lại giây nào, cất bước đi vào trong. Giống như ngày hôm đó cô xuống khỏi xe bọn họ, cũng không ngoảnh lại lần nào.
Người phụ nữ này tựa một đóa hoa hồng đầy gai nhọn. Chỉ cần không chạm vào sẽ không đau, nhưng một khi sơ ý đụng phải chắc chắn sẽ chảy máụ
Trung Lật Tử từ kho hàng về, thấp thoáng thấy một bóng hình lả lướt ở quầy bar, đoán là khách hàng nữ.
Cho đến khi người nọ nghiêng mặt, cậu há miệng kinh ngạc. “Ơ, cô Cố?”
Cố Yến Nam gật đầu “Đến đột ngột không mang theo quà, dù sao các anh đã giúp đỡ tôi.”
Đối với sắc đẹp của mỹ nhân vẫn là không chống cự được, mặt mày Trung Lật Tử hơi đỏ, cậu gãi tóc. “Không, không cần quà cáp gì đâụ Là ai thì chúng tôi cũng sẽ giúp đỡ.”
Đương nhiên cô hiểụ
Không định tiếp tục đề tài này, Cố Yến Nam cầm giỏ nhựa đựng ít hàng đã chọn đặt trên quầy bar. “Tính tiền cho tôi đi.”
Trung Lật Tử nghẹn họng, không chớp mắt ngó ngó mấy thứ trong giỏ nhựa. Chỗ này của bọn họ toàn là khách nam đến, thỉnh thoảng cũng có nữ giới nhưng rất hiếm.
Mà những thứ này đặt bên cạnh cô gái trước mắt, thật sự không hợp, không hợp chút nào.
Thấy cậu chàng trưng ra vẻ mặt không tin nổi, Cố Yến Nam buồn cười, gõ gõ mặt quầy. “Đều là người trưởng thành, anh cảm thấy tôi khác người à.”
“Không đâụ” Chuyện cá nhân của người ta tự nhiên nghĩ lung tung. Trung Lật Tử vội vàng tính tiền.
Lúc này Đường Dã cũng nói chuyện xong với Hứa Linh. “Ngày mai trở lại làm việc, không còn chuyện gì nữa thì anh vào đây.”
Đập vào mắt anh là túi đồ kích tình trên tay cô gái, người đàn ông hơi nhướng mắt, thầm nghĩ đúng là không nên đánh giá một người qua vẻ bề ngoài.
“Anh Dã này.” Cố Yến Nam xoay người, chạm phải ánh mắt của anh. Một loại cám dỗ kỳ lạ chưa bao giờ xuất hiện dâng lên trong lòng cô. Khiến trái tim cô như bị kích thích mà dao động mãnh liệt.
Hai bước ghé gần Đường Dã, ở khoảng cách này cô có thể ngửi được hương vị mộc mạc, sạch sẽ trên người anh. Không có mùi nước hoa cao cấp hay tinh dầu dưỡng thể, đó là hương vị nguyên thủy, mùi mồ hôi nam tính độc quyền của riêng anh.
Thật khiến linh hồn cô không ngừng lung lay.
Trước khi Đường Dã giật mình lùi ra sau, cô gái đã thẳng người mở miệng “Trò chuyện chút nhé.”