⬅ Trước Tiếp ➡

Không cho anh từ chối, cô nói gọn lỏn “Có việc.”
Là việc công vậy anh cũng không tiện từ chối, anh gật đầụ
“Theo tôi vào trong.”
Phòng làm việc rất nhỏ, không bày được mấy thứ, một bộ sô pha màu nâu đặt bên trái. Đường Dã hất cằm “Mời ngồi.”
Rót cho cô ly nước lọc, đẩy nó về phía cô.
“Có việc gì sao?”
Cố Yến Nam liếc qua từng đốt ngón tay mạnh mẽ của anh, hai giây, thu lại tầm mắt, trở lại ngắm khuôn mặt đặt biệt vừa ý cô.
“Cửa hàng này do anh mở?”
Đường Dã ừ, không hề ngạc nhiên khi cô đoán được thân phận của mình, anh dựa ra sau ghế sô pha, hai tay đặt trên đầu gối, rất có kiên nhẫn chờ cô tiếp tục.
Chủ đề chợt bị cô chuyển dời “Người phụ nữ bên ngoài là bạn gái anh à?”
Mày cau lại, Đường Dã không hài lòng khi cô truy hỏi mấy vấn đề riêng tư, anh lạnh giọng “Chuyện đó không liên quan tới cô.”
Thấy anh hình như không vui, Cố Yến Nam vẫn không phản ứng gì, cô cười nhạt “Vậy anh có bạn gái chưa?”
Lần này anh lại trả lời dứt khoát “Có rồi.” Cuối cùng cũng biết mình bị người phụ nữ này đào hố, anh đứng dậy khỏi sô pha, từ trên cao nhìn xuống. “Nếu không còn chuyện gì nữa thì mời cô rời đi.”
Xem ra anh đang rất kiềm chế tính nết.
Muốn giận lại không thể giận.
Cố Yến Nam biết chừng mực, cô cũng không phải là loại phụ nữ tam quan vặn vẹo.
Dù người đàn ông này có sức hút ra sao nhưng anh nói anh có bạn gái rồi, cô sẽ không quấy rầy nữa.
Sảng khoái đứng lên, cầm túi xách và cái túi đồ dùng kia, như thể luyến tiếc nhìn anh chậc một tiếng “Buồn thật.”
Có ai buồn mà trên khuôn mặt toàn là ý cười như cô không.
Tiễn được người rời khỏi Mê Mộng, vừa xoay lưng đã thấy Trung Lật Tử còn lóng ngóng ra ngoài đường.
Anh cao giọng cảnh cáo “Đừng có thấy phụ nữ nào cũng muốn sà vào.”
Lời này cứ kỳ kỳ.
Đến khi Đường Dã đã lên tầng, Trung Lật Tử mới hồi hồn với gọi “Này, anh lại nói em đàn bà hả. Em không ăn cơm mềm nhé.” Thích gái đẹp là sai hả. Vô lý quá rồi đấy.
Về tới khách sạn, Cố Yến Nam lại không được vui, cả người cứ buồn bực, khó chịu không thôi.
Ngày hôm sau, sáng sớm đã đổ xuống một trận mưa không nhỏ, Cố Yến Nam thu dọn hành lý.
Mang theo thẻ phòng, kéo vali xuống sảnh khách sạn.
Trước khi đi đụng phải anh chàng Thẩm Riêng, cô làm như không quen biết tiếp tục bước chân, nhưng anh ta lại lẽo đẽo đuổi theo saụ
“Người đẹp à, tôi gửi lời mời kết bạn hai hôm nay rồi, cô không thấy sao?” Anh ta cũng không ngu ngốc, đoán được cô gái xinh đẹp rõ ràng chỉ kiếm cớ thôi, hiếm khi mất tự tin về vẻ ngoài của mình.
Cố Yến Nam ồ, như thể giờ mới nhớ tới, cô trả lời “Tôi không để ý.”
“Cô đi rồi sao?” Anh ta ngó vali trong tay cô, nỗi buồn vì không gặp được người đẹp dâng trào.
Cô gật đầu, nhìn anh ta một cái, vừa lúc một chiếc taxi xuất hiện ngay cửa khách sạn. Cô vẫy tay “Có duyên sẽ gặp lại, tạm biệt.”
“Nhớ kiểm tra wechat nhé, tôi là Thẩm Riêng, Thẩm Riêng.”
Cố Yến Nam giơ cao tay ra hiệu, tài xế giúp cô nhét vali vào cốp xe.
Thoáng cái người đẹp và xe đã biến mất khỏi tầm mắt, Thẩm Riêng vuốt cằm, tâm trạng tụt xuống không phanh.
============================================================


⬅ Trước Tiếp ➡