Hoảng hốt, Tịch Hiên lắp bắp, “Hành động? Hành... động gì?”
Xoay nhìn cô gái thua mình một cái đầu, Diệp Thiên Tân rất vui vẻ, lời nói đầy ẩn dụ: “Sau này, Hiên Hiên sẽ biết! Đi nhanh thôi, cả nhà đang đợi.”
Đầu Tịch Hiên bây giờ là một mớ trống rỗng, cái gì sau này sẽ biết chứ? Mặc kệ Diệp Thiên Tân kéo tay mình, cô vẫn như người thiên cổ không hiểu gì.
Buổi tiệc rất vui vẻ, chỉ toàn xoay quanh Diệp Thiên Tân.
Ở Anh, Diệp Thiên Tân thật sự đã có được công việc rất tốt ở phòng luật sư nơi giáo sư đề cử, nhưng anh một mực từ chối, để về Đài Loan. Anh đã nói dối rằng ở Đài Loan có người bạn muốn hợp tác cùng anh mở văn phòng luật sư, nên đã đồng ý, không từ chối được. Thế nên, giáo sư mới hết hy vọng níu kéo nhân tài ở lại, mà cho anh về.
Thật không ngờ, trước khi về nước vài ngày, bạn tốt của anh Trần Nghiên lại bảo anh hãy về làm ở văn phòng luật sư Phong Doanh của bố anh ta. Đúng là chạy trời không khỏi nắng.
Dù sao, văn phòng luật sư Phong Doanh rất tốt, rất có tiếng tăm ở đây. Về nước, lại có công việc làm thì đối với Diệp Thiên Tân anh cũng là điều đáng mừng, mặc dù lúc đầu anh định sẽ đầu tư một chút vốn liến để mở văn phòng.
“A Tân và Tiểu Hiên quen nhau bao lâu rồi? Sao không cho hai ông bà già này biết?” Ba Diệp mở lời. Nhìn đôi trai gái đang ngồi đối diện, kẻ ăn người cười, không được tự nhiên như những đôi yêu nhau cho lắm.
======= truyện chữ full======
Ông thấy Tịch Hiên dường như không được thoải mái, nên chuyển chủ đề từ Diệp Thiên Tân sang cô, để có thể biết thêm chút ít về mối tình cảm của đôi trẻ này.
“À....” Tịch Hiên ngập ngừng. Không ngờ ba Diệp lại chuyển chủ đề. Đầu cô là một mớ rối bồng bông, bèn nhớ lại sự dặn dò của Diệp Tuyết, mới nhìn ba mẹ Diệp nở nụ cười, “Dạ, một năm.”
“Thế sao bây giờ hai đứa mới công khai?” Mẹ Diệp cũng lăng xăng hỏi.
“Dạ, con nghĩ đợi khi nào về nước, nói cũng chưa muộn.” Diệp Thiên Tân cũng mở lời.
Nói xong, anh lại gắp một miếng thịt bò xào vào chén của Tịch Hiên, “Em ăn nhiều vào, dạo này em rất ốm.”
Tịch Hiên liếc nhìn Diệp Thiên Tân, cô và anh đã 7 năm không gặp, cái gì mà "dạo này em rất ốm?", nói dối không biết ngượng miệng. Nhưng trước mặt ba mẹ Diệp, cô cũng nở nụ cười xã giao, “Cám ơn.”
---
Sếp....
Bỏ miếng thịt vào miệng, Tịch Hiên liền cảm thán, rất ngon. Ôi sao mẹ Diệp cả Diệp Tuyết điều nấu ăn ngon đến thế chứ? Chả bù cho cô nấu mì gói còn bữa ương bữa dở. Đúng là số cô không thể làm vợ hiền, dâu đảm được.
Diệp Thiên Tân thấy được sự thoả mãn chỉ vì miếng thịt bò kia của cô mà bất giác cười, bàn tay anh cầm khăn giấy, lau lên bờ môi còn dính mỡ của cô, ân cần lau sạch.
Tịch Hiên trợn tròn mắt nhìn Diệp Thiên Tân. Cái cậu này, đang làm hành động rất mờ ám nha. Làm tim cô tự dưng đập nhanh mấy nhịp.
“Ôi, ông nó xem kìa. Hai đứa nhỏ tình cảm chưa kìa...” Mẹ Diệp nhìn cảnh âu yếm như thế, không tin không được. Bà toại nguyện cười tươi rói.