Ba Diệp cũng chỉ nhìn cười cười, rồi gắp thức ăn cho vợ mình. Chỉ có Diệp Tuyết là cắn răng, xem thường.
Hừ, trên bàn, hai cặp đang âu âu yếm yếm, làm cô tủi thân muốn khóc thét. Tại vì chồng sắp cưới của cô đi công tác tận Thượng Hải, nếu không cô cũng đâu phải chịu cảnh ngồi nhìn như vầy.
“À mà, mẹ của Tiểu Hiên biết chuyện này chưa?” Bố Diệp bỗng nhớ đến mẹ Tịch Hiên. Chỉ nghe qua lời kể của Diệp Tuyết, mẹ cô là người rất nóng lòng muốn con gái mình được gả đi.
Tịch Hiên khẽ lắc đầu, “Dạ, vẫn chưa.” Cô còn đang phân vân nên lúc nào nói cho mẹ mình biết, mà sợ mẹ cô có tin không? Aizzz
“Thiên Tân, hôm nào con đến gặp mẹ Tiểu Hiên một chuyến đi.” Ba Diệp phất phất tay, ra lệnh.
“Vâng!” Diệp Thiên Tân vui vẻ gật đầu đồng ý. Anh cũng đang tính sắp xếp thời gian đến gặp mẹ Tịch Hiên để "công khai mối quan hệ" này. Như thế, Tịch Hiên sẽ không bị mẹ cô làm phiền xem mắt, anh cũng bớt đi sự lo lắng không nên có.
Tịch Hiên nuốt nước bọt. Không ngờ tiến triển nhanh như thế, cô còn thấy choáng váng cả mặt mày. Bây giờ, cô chỉ muốn cặm cụi ăn nốt phần ăn của mình, vậy là được.
Sau buổi tiệc nhà họ Diệp.
Diệp Thiên Tân dùng xe riêng chở Tịch Hiên về chung cư nơi cô ở. Cô lúc đầu còn tính ở lại nhà riêng của Diệp Tuyết vài hôm nữa, nhưng cái trừng mắt của Diệp Tuyết làm cô chột dạ, đành buồn bã quay về chung cư cao cấp bốn sao của mình.
Cô không hiểu năm 26 tuổi, vừa kiếm được tiền, lại đi mua căn hộ ở tầng 3 chung cư cao cấp Kiến Vương này. Bây giờ, quay về thật sự có chút lạnh lẽo. Dù có thiết kế đẹp đẽ đi chăng nữa, vẫn thấy cô đơn, tĩnh mịch.
Tịch Hiên lúc ấy chỉ muốn thoát khỏi mẹ, thoát khỏi những lời càu nhàu về định kiến con gái không cần làm việc có nhiều tiền, chỉ cần làm người vợ tốt là được. Mà cô nào nghe lời, cô đã dành hết thời gian tuổi trẻ để viết nên ước mơ của đời mình, cuối cùng cũng đã thành hiện thực. Bây giờ đây, cô là nhà thiết kế có tiếng, có cửa hàng riêng, có một cuộc sống ổn định nhiều người mơ ước đến.
Ngồi trong xe, Tịch Hiên đề ra sẵng bản quy định cho cả cô và Diệp Thiên Tân. Cô không muốn sau này có thêm nhiều rắc rối, tốt nhất là làm trước bản cam kết các điều khoản cho hai người.
“Tôi và cậu trước mặt ba mẹ Diệp và mẹ tôi, cứ là người yêu. Còn sau đó, không cần cứ giả vờ. Tôi biết cậu còn nhiều mối quan hệ khác, thế nên tránh ít tiếp xúc với nhau càng nhiều càng tốt, trừ những lúc phải cần.”
Tịch Hiên rút ra từ trong túi một chiếc namecard, đưa đến trước chỗ tay lái cho Diệp Thiên Tân, nói tiếp: “Nếu có chuyện gì gấp thì cứ alo tôi. Còn nếu có tiệc gì cần có mặt tôi, cậu cứ báo trước một ngày, lúc đó tôi sẽ sắp xếp thời gian. Oke chứ?”