Bóng Hình Phu Nhân
Chương 25
⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhíu lông mày, không nhanh không chậm dọn dẹp, kéo khóa ba lô "roẹt" một tiếng.
Trần Thục Lan nhìn chằm chằm cô, "Nhiễm Nhiễm, sao cháu phải lừa mẹ cháu?"
"Gì cơ?" Tần Nhiễm vung ba lô ra phía sau, đôi lông mày hơi nhướng lên vừa ngông vừa ngang, ra hiệu Trần Thục Lan nói tiếp.
"Từ lúc chín tuổi cháu đã kéo được violon vô cùng tốt rồi." Trần Thục Lan quét mắt nhìn gian phòng được trang trí bằng sắc màu ấm, ấn ấn đầu.
Tần Nhiễm thích những thứ có màu lạnh, bao gồm cả quần áo cô cũng thường là màu đen trắng.
"Hồi đó còn có người thầy từ thủ đô đặc biệt chạy đến thôn Ninh Hải, muốn nhận cháu làm học trò, sao cháu không nói với mẹ?"
"Không có gì để nói" Tần Nhiễm hời hợt, một tay ôm lấy bả vai của Trần Thục Lan, dáng vẻ như kẻ lưu manh với người anh em tốt, "Bà suy nghĩ ít thôi, dì nhỏ nói khi còn bé mẹ cháu nhìn trông xinh xắn đáng yêu, bà thích bà ta nhất, hiện tại bà ta đã nhận bà về chăm sóc, vậy bà cứ yên tâm dưỡng bệnh. Khi nào cháu nghỉ sẽ đi thăm bà."
Công bằng mà nói, Ninh Tình vô cùng hiếu thảo với Trần Thục Lan.
Người đã già đều muốn con cháu quây quần, Tần Nhiễm biết rõ nội tâm bà ấy muốn gì.
Hai người xuống tầng.
Ninh Tình ngồi sững sờ trên ghế sa lon ngoài phòng khách.
Thấy Tần Nhiễm đeo balo bước xuống, mặc áo phông trắng của chính cô.
Bà ta đứng lên, nhận ra Tần Nhiễm nói muốn trọ ở trường là lời nghiêm túc.
Bà ta chuẩn bị cho Tần Nhiễm một tủ đầy váy vóc quần áo đẹp đẽ, còn có một số túi mang thương hiệu nổi tiếng, Tần Nhiễm đều không mang theo.
Ninh Tình không kịp phản ứng, trên tay bà ta cầm chén trà, cũng không biết phải nói gì.
Tại sao lại có người không thích ở biệt thự, không thích quần áo đẹp, không thích túi hàng hiệu?
"Tôi đến trường học, bà ngoại giao cho mẹ, khi nào nghỉ tôi sẽ qua bệnh viện thăm." Tần Nhiễm cắm một tay vào trong túi quần, một đôi mắt hạnh lạnh chết người.
Nhà họ Lâm cách trường học khá gần, có bác sĩ chuyên môn nghiên cứu dinh dưỡng.
Lên cấp ba việc học tập bận bịu, áp lực học ở Nhất Trung lớn, chỉ cần nhà ai có điều kiện đều sẽ không để con em trọ ở trường, phần lớn đều ở cùng cha mẹ.
Ninh Tình cũng biết Tần Nhiễm ở lại nhà họ Lâm là tốt nhất.
Có điều bà ta nhìn bóng dáng Tần Nhiễm đeo túi xách đi ra ngoài, hơi lưỡng lự. Nghĩ đến vài ngày nữa mấy bà cô bà dì nhà họ Lâm kia sẽ đến, cuối cùng bà ta vẫn không mở miệng giữ người.
Ninh Tình để tài xế đưa Tần Nhiễm đi, "Anh trai và em gái con cũng là...ôi, tóm lại con đi học cho giỏi nhé."
Nhìn Tần Nhiễm rời đi, thần kinh kéo căng của bà ta không hiểu sao bỗng được thả lỏng.
Trần Thục Lan đưa Tần Nhiễm ra ngoài, lúc muốn đi theo đưa cô đến trường học lại bị Tần Nhiễm ngăn cản.
Trần Thục Lan đứng ở cửa chính, bà biết rõ Tần Nhiễm có rất nhiều đồ vật kì quặc, được cô đối xử như bảo bối.
Nhưng nhìn ba lô màu đen được cô đeo ở phía sau lưng, Trần Thục Lan chợt nhận ra, cơ bản là Tần Nhiễm không mang đồ của cô đến nhà họ Lâm.
Ngay từ lúc bắt đầu, cô đã định trọ ở trường.
⬅ Trước Tiếp ➡