Bóng Hình Phu Nhân
Chương 26
⬅ Trước Tiếp ➡
**
Tần Nhiễm không trực tiếp đến trường học, mà đi trước một chuyến đến ngân hàng.
Xếp hàng lấy số, đến quầy giao dịch.
Nhân viên nữ ở quầy nhìn tấm thẻ kim cương cô tùy ý đưa ra, sững sờ một lúc lâu, sau đó lắp bắp nói: "Tôi, tôi đi tìm quản lý của chúng tôi, tôi không có đủ quyền hạn..."
"Đươc thôi" Tần Nhiễm hơi cúi đầu, ngón tay trắng nhỏ không hề để ý mà gõ lên mặt quầy, "Tôi chỉ cần chuyển một khoản tiền."
Những người giữ thẻ kim cương có rất ít ai tự mình đến ngân hàng làm giao dịch, đều là quản lý ngân hàng giao việc cho bọn họ làm.
Tần Nhiễm chuyển khoản tiền xong, quản lý ngân hàng tự mình đưa cô ra ngoài.
Ngân hàng cách trường học không xa, đi bộ không đến mười phút đồng hồ.
Tần Nhiễm nói lời cảm ơn với tài xế nhà họ Lâm, để cho anh ta trở về.
Tài xế chỉ nhìn nhân viên ngân hàng đang cười đến ân cần ở cách đó không xa, người nhà họ Lâm chưa từng đến ngân hàng này, anh ta cũng không nhận ra, mặc dù thấy kì quặc nhưng cũng không nói nhiều.
Tần Nhiễm vòng qua một đường gần hơn để trở về trường học.
Đúng giữa trưa, thời tiết nóng bức.
"Ông lão Từ bảo quán cơm nhà kia ở đây à?" Dưới ánh mặt trời, khuyên tai của Lục Chiếu Ảnh sáng lên lập lòe, anh ta cầm di động gọi điện thoại, đứng ở ngã tư nhìn quanh.
Sau lưng, Trình Tuyển chậm rãi đi theo cách không xa không gần.
Nắng nóng hầm hập, anh mặc áo sơmi đen trên người cũng không khiến cho người ta cảm thấy nóng, ánh nắng trên đỉnh đầu hòa quyện với bóng cây ven đường.
Khuôn mặt không có cảm xúc gì nhưng vô cùng đẹp mắt, bình tĩnh và sắc nét.
Anh muốn tìm một bóng cây đứng chờ Lục Chiếu Ảnh hỏi đường, ngẩng đầu một cái đã trông thấy góc rẽ phía bên trái ngã tư có mấy kẻ nhuộm tóc thành màu như lông gà đang vây quanh một cô gái nhỏ.
Cô gái nhỏ kia cầm một cái túi đen trong tay, ngón tay trắng nhợt nhạt, khoác chiếc áo khoác đồng phục Nhất Trung một cách lỏng lẻo bên ngoài.
Vừa cao vừa gầy.
Khuôn mặt cô xinh đẹp chói mắt, biểu cảm thờ ơ.
Trình Tuyển ngẩn người.
Lục Chiếu Ảnh hỏi thăm được địa điểm cụ thể, cúp máy điện thoại, cũng nhìn thấy tình huống này, "Ôi, đây chẳng phải là em gái có giá trị nhan sắc siêu cao buổi sáng nay vừa gặp sao?"
------ lời nói với người lạ ------
Cảnh báo, chương tiếp theo Nhiễm gia cực đẹp trai!
Lời editor: Ôi không biết Nhiễm gia làm gì mà giàu thế nhỉiiiiii
Violin
Trình Tuyển híp nửa mắt, lông mi hơi nhíu lại.
Đầu đường, mấy thiếu niên đứng chặn người kia tầm mười tám mười chín tuổi, dáng vẻ lưu manh cắn thuốc lá, ánh mắt đảo qua cặp chân vừa dài vừa thẳng kia, cuối cùng dừng lại trên mặt cô.
⬅ Trước Tiếp ➡