⬅ Trước Tiếp ➡
Vừa lạnh lùng vừa kiêu ngạo.
Chỉ liếc qua rồi cúi đầu nhìn di động, cũng không chơi game, dường như đang nói chuyện phiếm cùng ai đó.
Lý lịch của Tần Nhiễm đặt trong nhóm người thường cũng đã vô cùng kém, càng đừng nói là đặt trước mặt Lâm Cẩm Hiên nổi bật hơn người.
Nghĩ đến đây, trong lòng Ninh Tình có chút bực bội.
Ninh Tình làm gì có mặt mũi nào mà nhắc đến Tần Nhiễm trước người thừa kế nhà họ Lâm Lâm Cẩm Hiên?
Vừa nói đã thành một trò đùa.
Cho nên bà ta vẫn luôn nói chuyện cùng Trần Thục Lan Lâm Kỳ, không đề cập đến Tần Nhiễm nửa chữ nào.
"Ngữ nhi tập luyện cho hoạt động kỷ niệm ngày thành lập trường Nhất Trung, cho nên về muộn." Chỉ vừa nói đến Tần Ngữ, mặt mày Ninh Tình liền hớn hở, dáng vẻ hào hứng.
"Biểu diễn đàn violon?" Trần Thục Lan cũng cảm thấy thích thú, ngạc nhiên mà nhìn Tần Ngữ vài cái.
Thím Trương bê đến hai ly trà mới, nghe thấy Trần Thục Lan nói, bà ta cười tủm tỉm mở miệng: "Cô chủ đi học đàn violon từ nhỏ, đã qua cấp chín, mỗi khi trong trường có hoạt động gì đều sẽ mời cô chủ lên biểu diễn tiết mục cuối."
Những lời này khiến cho Ninh Tình vừa tự hào vừa kiêu ngạo, đây là cô con gái mà bà ta đã phí vô số công sức mà bồi dưỡng ra.
Trần Thục Lan vốn dĩ cũng rất vui mừng, nhưng nghe được giọng điệu thím Trương có điều ám chỉ, đáy lòng bà có chút không thoải mái.
Tươi cười trên mặt cũng nhạt đi vài phần.
Sau khi Tần Ngữ trở về liền trực tiếp đi đến bên người Lâm Cẩm Hiên, kéo cánh tay Lâm Cẩm Hiên, ngửa đầu cười, "Anh, sao anh đã trở lại rồi?"
"Có dự án." Lâm Cẩm Hiên nửa híp mắt, giọng điệu nhẹ nhàng hiếm thấy.
Dù sao cũng là phái nữ duy nhất trong thế hệ này của nhà họ Lâm, Tần Ngữ ở nhà họ Lâm vô cùng được thương yêu, Lâm Cẩm Hiên cũng có chút nuông chiều cô ta.
Anh ta vừa nói, vừa nhìn thoáng qua Tần Nhiễm ở bên kia, đối phương cắm một bàn tay trong túi, một bàn tay cầm di động, không chút để ý dựa vào sô pha chơi, cụp mắt, không thấy rõ biểu cảm.
Tần Ngữ thấy được sự khác thường của Lâm Cẩm Hiên, cô ta theo bản năng mà nghiêng đầu.
Ở trên đường trở về, Ninh Tình đã nhắc nhở trước cho cô ta, dĩ nhiên Tần Ngữ biết về sự tồn tại của Tần Nhiễm.
Cô ta hơi khựng lại trước gương mặt kia của Tần Nhiễm, sau đó vô cùng bình tĩnh thu hồi ánh mắt.
Người giúp việc nhanh chóng bày xong bữa tối.
Lúc ăn cơm, Lâm Kỳ liếc mắt nhìn Tần Nhiễm một cái, nghĩ nghĩ, mở miệng: "Chọn Nhất Trung đi, còn có thể cùng Ngữ nhi chăm sóc lẫn nhau."
Giọng điệu không nhanh không chậm.
Lâm Kỳ nói xong câu đó, không khí trên bàn cơm liền thay đổi.
Tần Ngữ vốn đang ăn cơm, nghe thấy Lâm Kỳ nói, tay cầm đũa hơi dừng lại.
Cô ta nhìn thoáng qua Tần Nhiễm, cười như không cười, "Nhất Trung? Cùng cấp với con à?"
Tần Nhiễm lớn hơn Tần Ngữ một tuổi.
Ngay cả thím Trương đứng ở một bên cũng không tự chủ được mà liếc Tần Nhiễm một cái, dường như đang chê cười.
⬅ Trước Tiếp ➡