⬅ Trước Tiếp ➡
Sau đó cúi thấp mặt.
Ha, bà ta còn tưởng Tần Nhiễm đến thành phố Vân để học đại học.
Mặt Ninh Tình hơi cứng lại, đến nhà họ Lâm nhiều năm như vậy, bà ta chưa từng cảm thấy mất mặt như thế này.
Sắc mặt Lâm Kỳ bên người cô ta vẫn như thường, giọng điệu rất dịu dàng, "Bởi vì có một số việc, nên chị con phải học lại một năm cấp ba."
Học lại một năm cấp ba, bất kể là vì cái gì, thành tích tuyệt đối sẽ không tốt nổi.
"Hóa ra là vậy."
Tần Ngữ cười cười, "Ồ" một tiếng.
Sau đó gật đầu, ngoan ngoãn mà không lên tiếng nữa.
Người nhà họ Lâm ai chẳng biết, bao lâu nay Tần Ngữ vẫn luôn nằm trong top 5 của lớp.
Ninh Tình rốt cuộc cũng phản ứng lại, trên thực tế bà ta có ý muốn nhét Tần Nhiễm vào trường tư, lại không ngờ Lâm Kỳ muốn cho Tần Nhiễm vào Nhất Trung.
Mọi người đều biết, Nhất Trung là trường học tốt nhất thành phố Vân.
Đưa loại người có lịch sử đen, thành tích còn nát bét như Tần Nhiễm này vào Nhất Trung, trước tiên không nói Lâm Kỳ phải vất vả đi xin, nợ hiệu trưởng Nhất Trung một ân huệ.
Trên cơ bản học sinh Nhất Trung đều có thành tích khá giỏi, Tần Nhiễm như vậy, ở Nhất Trung cũng là kẻ lạc loài.
"Nhưng Nhất Trung cũng không dễ xin vào." Ninh Tình biết điều này, cảm xúc buồn bực, trong nháy mắt không có khẩu vị ăn uống.
Trong giây lát như nhớ đến cái gì, "Nhiễm Nhiễm, mẹ nhớ khi còn nhỏ con cũng từng học đàn violon? Bây giờ mấy cấp rồi?"
Nhất Trung có ban nghệ thuật.
--- lời nói ngoài lề ----
Ta, Cao Đại Hoa, đã trở lại!
Vô cùng cảm ơn mọi người chờ lâu như vậy mà chưa từ bỏ, vô cùng vô cùng vô cùng cảm ơn các loại phần thưởng, các loại phiếu bầu của mọi người!
Nhìn thấy thật nhiều người quen trong khu bình luận, sau đó các bảo bối đếm ngược, vừa vui vẻ vừa cảm động, mọi người đã đợi lâu.
Quyển truyện này có Tần gia và mọi người, nghĩ đến năm 19 còn có thể cùng nhau trôi qua đã cảm thấy rất vui vẻ ^o^
Hoa Minh
Tần Nhiễm cắn miếng xương sườn, cúi đầu nghiêm túc cẩn thận gặm, vẻ mặt thờ ơ, đến mí mắt cũng không nhấc lấy một lần.
Ninh Tình vừa định nổi giận, ánh mắt Lâm Kỳ đã liếc qua.
Bà ta nhịn cơn tức xuống, mặt lạnh lặp lại câu vừa mới nói kia một lần.
Tư thế ngồi của Tần Nhiễm thật sự không hề có chút quy củ nào, hai chân bắt chéo, một tay cầm đũa, một tay khác chống cánh tay lên trên bàn.
Tư thế ngồi như đại ca xã hội đen, vừa kiêu ngạo vừa ngông nghênh.
⬅ Trước Tiếp ➡