Dường như là bấy giờ mới nghe thấy tiếng, Tần Nhiễm ngước mắt lên.
Nghe thấy Tần Nhiễm cũng từng học violon, Lâm Cẩm Hiên ngẩng đầu nhìn cô.
Anh ta nghe thấy Tần Nhiễm mở miệng: "Violon?"
Nói đến đây, cô chống tay dưới cằm, bỗng nhiên cười, giọng điệu nhạt nhẽo, có hai phần coi thường, mệt mỏi chán chường, "Cái đó hả, con không biết."
"Không biết? Cái gì gọi là không biết? Từ khi còn bé con đã bắt đầu học,..." Tay Ninh Tình nắm chặt đũa, khớp xương nhô lên, cắn răng nói: "Mỗi năm mẹ đều gửi cho con một khoản tiền đi học violon, thầy Hứa còn nói con có thiên phú tốt . . ."
"Ồ,..." Tần Nhiễm chậm rãi gảy gảy miếng xương sườn, "Từ sau lần con trai thầy Hứa bị con đánh cho suýt vỡ đầu ấy à, bọn con chưa từng gặp lại."
Trên bàn cơm lặng im đến kì cục.
Tần Nhiễm chỉ chống cằm cười, một kiểu cười vừa xấu tính vừa lạnh nhạt.
Khuôn mặt tinh xảo hơi ngẩng lên, có vẻ bướng bỉnh của người thiếu niên, nhìn kỹ, dường như còn có một phần hung ác.
Theo lời của Ninh Tình thường nói, chính là "lưu manh", vừa lưu manh vừa ngang tàng, giống như lửa cháy tựa như yêu tinh, nhưng cố tình lại không sờ thấy được, không chạm được đến.
Đây là cái loại biểu cảm ngứa đòn gì vậy?
Còn cả cái giọng điệu thiếu đánh gì kia?
Ninh Tình nhìn cô, tức giận đến đỏ cả mắt, "Tần Nhiễm, con nói cho mẹ nghe rốt cuộc thì con muốn cái gì?"
Nhất Trung có lớp nghệ thuật, Ninh Tình nhớ kỹ khi còn bé Tần Nhiễm học đàn khá tốt, học tập không giỏi vậy đổi đường, theo nghệ thuật cũng là một lựa chọn.
Không ngờ Tần Nhiễm quay đầu đã cho bà ta một "bất ngờ" lớn như vậy.
Buổi chiều Lâm Kỳ đã đọc qua tư liệu về Tần Nhiễm, biết rõ đối phương là một đứa cứng đầu, lại không ngờ sẽ đâm chọc người đến thế.
Thím Trương bê cho Ninh Tình một chén trà, Ninh Tình thở dài uống xong, chờ một chút cho xuôi cơn tức, cũng không nhắc lại chuyện này, chỉ là phía sau lưng cứng đờ vẫn biểu hiện tâm trạng bà ta không quá thoải mái.
Việc làm ăn của Lâm Kỳ rất bận bịu, dĩ nhiên ông không có thời gian nhàn rỗi mà vây quanh Trần Thục Lan và Tần Nhiễm.
Hoặc cũng có thể là, ông cảm thấy không cần thiết.
Cơm nước xong xuôi trên cơ bản đều tự tản ra làm việc của mình.
Tần Ngữ thấy Lâm Cẩm Hiên nhận một cuộc điện thoại rồi đi ra ngoài, ngoan ngoãn nhanh nhẹn nói với Ninh Tình một tiếng, lên tầng đi tập đàn.
Ninh Tình nhìn con gái nhỏ, lại nhìn con gái lớn, rõ ràng đều là con bà ta, tại sao sinh ra lại có nhiều điểm khác nhau đến vậy.
"Con tạm thời ở tầng ba với bà ngoại đi, chờ một lát mẹ bảo thím Trương thu dọn thêm một căn phòng nữa" Ninh Tình xoa trán, hơi nghiêng đầu ép cơn tức giận trong lòng lại, nhỏ giọng, "Tầng hai chỉ có phòng ngủ chính và phòng đàn của em gái con, không có việc gì đừng quấy rầy nó."
Tần Ngữ vừa rời đi, vẻ dịu dàng trên mặt bà ta liền biến mất.
Tần Nhiễm dựa vào tay vịn cầu thang, gật nhẹ đầu, không có biểu cảm gì.
Thái độ này của Tần Nhiễm có thể coi như nghe lời, bực bội tích tụ cả ngày trong Ninh Tình rốt cuộc cũng dịu đi một chút, dù sao cũng là miếng thịt rơi từ trên người bà ta xuống, ít nhiều cũng có vài phần tình cảm.
Ninh Tình nói với Trần Thục Lan mấy câu về chuyện trong cuộc sống, quay đầu nhìn thấy Tần Nhiễm lại cầm điện thoại, bà ta nhíu mày đang muốn nói gì đó.
Vừa lúc phòng đàn tầng hai không đóng chặt cửa, tiếng violon uyển chuyển du dương truyền tới.