⬅ Trước Tiếp ➡
Giấc mộng không đầu không đuôi, chỉ thấy mình mặc một chiếc áo tía màu nho, trâm châu đầy đầu, giống như một cô nương được nuông chiều, dịu dàng đứng trước chiếc gương trang điểm tinh xảo đẹp đẽ.
Sau đó, đột nhiên có người nắm lấy tay nàng, khẽ thở dài.
"Bàn tay đẹp như thế này, nhất định phải học cách giết người…"
Người kia siết chặt tay nàng ngày càng mạnh, khiến Bảo Hoa kinh hoàng tột độ.
Nàng chợt giật mình tỉnh giấc, làm người bên giường cũng giật nảy mình.
Ngọc Lộ bưng chén thuốc, "Bảo Hoa, ngươi tỉnh rồi à?"
Bảo Hoa nhìn quanh, phát hiện đây là phòng mình.
Căn phòng rất giản dị, không có chiếc gương tinh xảo và đồ nội thất trong mơ.
Trong lòng Bảo Hoa dâng lên cảm giác bất an, như thể thiếu mất điều gì đó.
"Bảo Hoa, ngươi ngất đi nhanh quá, đến mức đám người kia cũng không kịp phản ứng, may mà Tam công tử đến tìm Nhị công tử đúng lúc…"
Bảo Hoa chỉ "ồ" một tiếng, dường như vẫn hồn xiêu phách lạc.
Ngọc Lộ gọi nàng vài tiếng, nàng cũng chẳng nghe thấy.
Mãi đến khi giọng Ngọc Lộ nhẹ nhàng truyền vào tai nàng "Bảo… ngươi, ngươi vốn dĩ xinh đẹp thế này, vì sao trước đây lại hóa trang thành như vậy?"
Bảo Hoa nghe thấy lời này mới phản ứng lại, nhận ra lớp phấn dày trên mặt mình nay đã biến mất, khuôn mặt trở nên nhẹ nhàng thoáng mát.
"Tại… tại sao không còn nữa?"
Trong lòng Bảo Hoa vô cớ dâng lên cảm giác hoảng loạn.
Ngọc Lộ khuyên nhủ "Sau này ngươi đừng hóa trang như thế nữa, ngươi xinh đẹp thế này, sẽ dễ dàng được mọi người yêu thích hơn đó, Bảo Hoa."
Sợ nàng không tin, Ngọc Lộ còn lấy gương ra.
Bảo Hoa nhìn thấy chính mình trong gương mày liễu, mắt phượng, má ửng như quả lựu mới chín, mũi cao thẳng, da trắng mịn màng như tuyết. Đôi môi anh đào mềm mại như một đóa hoa điểm xuyết, quả thật là dung nhan mỹ miềụ
Nàng chớp mắt, mỹ nhân trong gương cũng chớp đôi hàng mi dài như cánh bướm, ánh mắt sáng ngời lay động.
Ngọc Lộ thấy nàng ra mồ hôi, làm nhòe lớp trang điểm, tốt bụng lau mặt giúp nàng, ai ngờ lại lau ra một đại mỹ nhân.
Điều này khiến Ngọc Lộ trong lòng cũng dậy sóng.
Dù gì Bảo Hoa vừa nghèo, vừa không có phẩm cách cao, ngay cả trong đám nha hoàn cũng thuộc loại thấp kém nhất. Nay đột nhiên trở nên xinh đẹp chói mắt, lập tức vượt xa tất cả những người hơn nàng, mà trái tim thiếu nữ trẻ nào chẳng ít nhiều gợn sóng?
"Bảo Hoa, ngươi không nhớ chuyện trước đây, có phải cũng liên quan đến gương mặt này?" Ngọc Lộ bất chợt hỏi.
Bảo Hoa nhìn nàng, vẻ mặt vẫn ngơ ngác, dường như còn ngạc nhiên hơn bất kỳ ai.
Đúng vậy, nàng không nhớ gì về quá khứ, chỉ biết mình tỉnh lại trong tay bọn buôn người, sau đó tình cờ vào Mai phủ.
Kể từ đó, dù nghèo đói thế nào, trên người cũng phải có son phấn, dù không no bụng cũng nhất định phải trang điểm, mới cảm thấy an tâm.
Chẳng lẽ nàng từng có chuyện gì không dám nhìn mặt người?
Câu trả lời này, ngoài chính Bảo Hoa, e rằng không ai biết.
Sau đó, Ngọc Lộ bảo nàng thu xếp một chút rồi đến Tú Xuân viện gặp Mai Khâm. Bảo Hoa trong phòng lục lọi cả nửa ngày, nhưng cuối cùng vẫn không khỏi quen tay, đem mặt mình vẽ qua một lượt.

⬅ Trước Tiếp ➡