⬅ Trước Tiếp ➡
Bảo Hoa vội vàng giải thích, cúi đầu nhìn đôi ủng sạch sẽ không dính chút bụi, cũng không có dấu tích từng khảm Nam châụ
Mai Tương mỉm cười, “Có hay không quan trọng sao?”
“Quan trọng là ngươi phải chịu phạt.”
Y nói rồi khẽ vung cây quạt xếp trên tay, động tác tao nhã thanh cao, che đi nửa khuôn mặt anh tuấn.
Như thể cảm thông với nàng, y chậm rãi nói ra điều mình cho là quan trọng nhất, dịu dàng nhắc nhở
“Hy vọng ngươi đừng kêu la khó nghe như tên nô tài khi nãy”
“ Rất ư là khó nghe”
Đôi mắt ló ra sau chiếc quạt giấy của y tựa hồ ly, thoạt nhìn dường như đang cười, nhưng con ngươi đen thẫm như vực sâu, ánh lên hàn ý lạnh buốt như băng sương.
Hôm nay, tâm trạng Mai Tương rất tồi tệ.
Sau khi đánh chết một tên nô tài hạ tiện tiết lộ bí mật, sát khí trong lòng y vẫn không nơi phát tiết.
Đúng lúc ấy, y tình cờ gặp phải nha hoàn ngu ngốc này.
Y vốn chẳng giống với Bảo Hoa mơ hồ, lơ đãng.
Ai đã làm gì với y, làm mấy lần, làm thế nào, từng chi tiết đều được y ghi nhớ rõ ràng.
Nữ tử nhỏ nhắn này da thịt mềm mại, hương thơm phảng phất, bóc lớp vỏ ngoài ra thì bên trong lại bất ngờ ngon lành, khiến y phân vân không rõ đó là vì dược vật hay bởi đã kiềm chế quá lâụ
Chỉ là hôm nay dưới ánh nắng rực rỡ, y nhìn nàng thật rõ ràng, không ngờ rằng nàng không chỉ ngu ngốc mà còn xấu xí.
Lại đem diện mạo đặt lên bàn cân so sánh, thật giống như miếng thịt béo ngậy, cứ thế dâng mình cho nàng hưởng dụng một phen.
Trên đời này, chỉ có Mai Tương chiếm tiện nghi của người khác, chứ khi nào đến lượt người khác chiếm được lợi từ y?
"Đúng rồi…"
Khi quay lại, Mai Tương đột ngột dừng bước, phân phó với Quản Lô "Lượm hết lá vàng rơi trên đất cho ta."
"Không được thiếu một chiếc."
Đôi mắt đen mê hoặc Bảo Hoa khi nãy khẽ xoay chuyển, ánh mắt lạnh lẽo liếc xéo Quản Lô.
Dẫu đã quá quen thuộc với tính khí của y, Quản Lô vẫn không khỏi rùng mình sợ hãi.
Mai Tương muốn trừng phạt ai thì chẳng cần lý do.
Nhưng y lại thích nhìn những kẻ hạ tiện này bị nâng lên tận mây xanh, rồi rơi tõm xuống bùn đất.
Vẻ mặt cứng đờ trên khuôn mặt của kẻ chiếm không ít lợi lộc từ y bây giờ thật sự thú vị vô cùng.
Y cười lạnh một tiếng, xoay người bước vào phòng.
Nếu Quản Lô biết rằng Bảo Hoa chính là người đã đoạt được thân thể của y, ắt hẳn sẽ cảm khái nếu ở thế gian này, chỉ cần chịu một trận đòn mà có thể đổi lấy cơ hội ngủ cùng Nhị công tử nhà y, e rằng cả kinh thành sẽ chen chúc xếp hàng dài đến tận cổng thành.
Huống chi, nếu chủ tử nhà y xuất hiện thêm vài lần, chỉ sợ sẽ cướp hết vẻ vang của vị ở Tú Xuân Viện kia.
Bảo Hoa sợ hãi run rẩy.
Từ lúc Mai nhị công tử đột nhiên từ dáng vẻ dịu dàng cực điểm biến thành lạnh lùng đáng sợ, đầu nàng đã trống rỗng.
Dẫu biết rằng rồng sinh chín con mỗi con mỗi khác, nhưng sự khác biệt giữa Nhị công tử và Tam công tử liệu có quá lớn không?
Nàng nghe thấy mình sắp bị phạt, sau đó…
Rồi nàng hoảng hốt đến mơ màng, không còn nhớ rõ mình đã bất tỉnh như thế nào.
Đầu nàng đau nhức, tựa như chìm vào một giấc mộng kinh hoàng.

⬅ Trước Tiếp ➡