⬅ Trước Tiếp ➡
Hướng Tiểu Viên thèm khát đàn ông, việc này nếu ở thành phố lớn thì dễ làm, cô chủ động tán tỉnh cũng được, nhưng ở quê thì không được.
Chủ đề nóng hổi trước đó của toàn thành phố chính là thầy Trương và chủ nhiệm lại lén lút ngɵạı tình tɾong con ngõ nhỏ nào đó rồi để lại áo mưa, mặc dù hai người đều đã lập gia đình riêng, đó là chuyện của nửa năm trước rồi, chuyện ở đây cũng không thể lên hot search Weibo, nên chỉ cần 3 đến 5 ngày thì mọi người đều quên thôi, cô cũng không muốn là người tiếp quản chuyện này, cô còn phải làm ăn.
Sầu thật chứ, đây có phải là được và mất tɾong cuộc sống không? Ở thành phố lớn công việc bận rộn đến mức không còn ham muốn tình du͙c, về đến quê thì có ham muốn nhưng lại không có điều kiện.
Viên mở trang web mua sắm chọn hai món đồ chơi nhỏ, cô luôn dặn đi dặn lại với ông chủ tuyệt đối không được để lộ thông tin mặt hàng, ông chủ nói cô yên tâm vì ông ta rấtchuyên nghiệp.
Ngày tiếp the0, một vị khách thường xuyên đến ăn trưa ở quán cô lúc tính tiền đã hỏi Tiểu Viên “Có phải cô cãi nhau với lão Vương không?”
“Sao vậy?”
“Chú ý an toàn một chút, không phải chuyện tốt lành gì đâu, cô cũng nói một tiếng với người ở quán bên cạn♄ đi, đừng nhắc đến tôi.”
“Có ý gì?”
Người tốt bụng ấy lại nói vài ba câu với Tiểu Viên, thì ra tɾong lúc vô tình anh ta đã nghe thấy lão Vương nói với đám công nhân rằng anh ta muốn ra tay chỉnh đốn quán buffet.
Tiểu Viên vội vàng báo tin cho Trần Bạch Diệm, cô thật có lỗi khi rước lấy phiền phức cho người ta.
Trần Bạch Diệm không trả lời mà trực tiếp qua tìm cô, Tiểu Viên nói lại câu chuyện mà vị khách kia vừa kể, Trần Bạch Diệm lên tiếng “Không sao. Cô chú ý một chút.”
Tiểu Viên cũng lơ ngơ không biết phải chú ý thế nào.
Buổi tối Phán Phán đến tìm Tiểu Viên, cô ấy phụ giúp một chút, chờ đến khi đóng cửa, hai cô gái lấy đồ nhắm, rượu và trái cây ra vừa uống vừa nói chuyện, đây là trò tiêu khiển từ trước đến nay của hai người, ở thị trấn nhỏ này rấtít nơi có thể vui đùa xuyên đêm.
Tiểu Viên đã mua vài chiếc váy mùa hè, tɾong quán cũng không có ai khác, hai người thay ra chơi, những loại cô mua đều là váy hai dây, ngực Tiểu Viên to, phần thân trên gợi cảm, ngực Phán Phán cup A, phần thân trên có thể chấp nhận.
“Mặc đồ của cậu lên người mình, phần ngực này cứ như túi bột mì vậy.”
“Ha ha…”
Rầm rầm rầm…
Có người gõ cửa sổ ßếp sau, Tiểu Viên đi tới bên cạn♄ cửa sổ không lên tiếng bên ngoài lại gõ thêm hai cái, giọng nói của Trần Bạch Diệm truyền đến “Có người không?”
Tiểu Viên lên tiếng trả lời “Có.”
“Mở cửa đi, tôi có chuyện muốn nói.”
“À à chờ một chút.”
Tiểu Viên đi tới lấy chiếc áo sơ mi mà trước đó Phán Phán đã cởi ra, để che đi cảnh xuân trước ngực mình, cô tới mở cửa, Trần Bạch Diệm đứng ngay cửa sau, một luồng gió thổi bay lớp áo, dưới ánh trăng, khuôn ngực căng tròn của Hướng Tiểu Viên lộ ra một nửa, trắng sáng đến loá mắt.
Trần Bạch Diệm ngây người.
Tiểu Viên kéo lại áo hỏi anh có chuyện gì, cô thật sự không lộ ra biểu cảm thẹn thùng nào, anh nhìn ra sau, phía sau là một đám đàn ông, lão Vương cũng ở tɾong đó.
Nhìn thấy những người này, Tiểu Viên nhanh chóng kéo chặt áo sơ mi bao lấy cơ thể, lùi về sau mấy bước.
Trần Bạch Diệm thấy cảnh này nhưng không có phản ứng gì, anh chỉ nói với đám người kia “Một cô gái tự thân mở quán đã vất vả lắm rồi, ức hiếp phụ nữ cũng chẳng phải bản lĩnh gì, sau này đừng nên có suy nghĩ lệch lạc đó, anh nói xem đúng không anh Vương?”
Lão Vương cúi thấp đầu, luôn miệng nói chỉ là hiểu lầm chỉ là hiểu lầm.
“Được rồi, đến cũng đã đến rồi, cùng uống chút đi.” Trần Bạch Diệm nói.
Đám người đó ùn ùn la hét đi vào quán anh, con phố lập tức im bặt, Trần Bạch Diệm quay đầu lại nhìn Hướng Tiểu Viên “Chính là việc này, từ nay về sau hắn sẽ không quấy rầy cô nữa, đừng lo lắng.”
“Cảm ơn anh.”
“Không có gì.”
Tiểu Viên đóng cửa vào tɾong uống rượu tiếp, nãy giờ Phán Phán vẫn âm thầm the0 dõi drama, hỏi cô “Người đàn ông vừa rồi là ai?”
“Người ở quán bên cạn♄.”
“À… Là người nào bên quán đó? Nếu là ông chủ hay đại loại như vậy thì có thể cân nhắc một chút…”
“Cân nhắc cái gì?”
Phán Phán nở nụ cười sâu xa, cô ấy chọc vào bộ ngực mềm mại của Tiểu Viên “Làm đối tượng đó.”
⬅ Trước Tiếp ➡