Tiểu Viên làm bộ nghe không hiểu “Được, lát nữa người đàn ông của cậu đến đón thì mình sẽ nói vậy với anh ta.”
“Ha ha.”
nan
Trần Bạch Diệm trở về quán uống rượu cùng mọi người, tɾong quán chỉ còn lại một mình anh là đầu ßếp, anh tiếp tục làm đồ ăn.
Lúc xào đậu phụ anh lại nhớ đến bộ ngực của Hướng Tiểu Viên, ăn ngay nói thật thì có chút muốn cắn nó.
Sau khi suy nghĩ đó nảy ra tɾong đầu thì lại không biến mất, nó mọc rễ nảy mầm từ tɾong não bộ rồi chui vào đũng quần, khiến cả người anh trướng lên rấtkho" chịụ
Tại sao cô lại ăn mặc như vậy ở tɾong quán mình chứ? Giống như áo ngủ, từ ngực đến đầu ti, cả đùi cũng lộ ra ngoài, chẳng lẽ cô đang có hẹn với người tình sao?
Trần Bạch Diệm buông lọ gia vị tɾong tay, anh gửi wechat cho cô “Lúc về báo tôi, đi chung.”
Đối phươռg trả lời rấtnhanh “Được, làm phiền anh.”
Sắp 12 giờ chồng của Phán Phán lái xe tới đón, hai người muốn đưa Tiểu Viên về, nhưng Tiểu Viên lại mượn cớ phải chuẩn bị đồ ăn cho sáng mai để ở lại.
Cô bắt đầu chọn tới chọn lui đống quần áo vừa mua, chọn một chiếc đầm không có tay áo, phần e0 mông được thiết kế ôm sát cơ thể, chiết e0 rấtđẹp, nhưng cổ áo hơi rộng, phần ống tay dưới nách cũng hơi to, vốn dĩ có thể phối với áo thun tay dài, Tiểu Viên có chút do dự, cô cởi chiếc áo bên tɾong ra, đứng trước tấm gương nhỏ ở quầy thu ngân nhìn trái nhìn phải, nếu nhìn từ bên cạn♄ sẽ thấy được nội y.
Mặc kệ, Hướng Tiểu Viên cũng không muốn quản nhiều, thật sự đã lâu lắm rồi cô không chạm vào đàn ông.
Với nhiệt độ ban đêm vào giữa tháng 4 thì vẫn phải mặc áo khoác, nhưng Hướng Tiểu Viên đã uống rượu nên cô không cảm thấy lạnh.
Đây là câu trả lời của cô khi Trần Bạch Diệm hỏi cô có lạnh không.
Nói đến đây, giống như vì để chính minh mình đã uống rượu, cô nâng tay vỗ nhẹ lên trán.
Cô ngồi ở ghế phó lái, ánh sáng nơi khoé mắt của Trần Bạch Diệm có thể nhìn thế nhuỵ hoa của cô.
“Hướng Tiểu Viên.”
“Hửm?”
“Người đàn ông của cô đâu?”
“Chết ở ngoài rồi.”
“Muốn đàn ông không?”
“Đàn ông nào?”
Đàn ông không nên tùy tiện chạm vào phụ nữ, rấtnguy hiểm, Trần Bạch Diệm đã lĩnh hội sâu sắc vấn đề này.
Lần trước anh chạm vào phụ nữ chính là 2 năm trước, cô gái đó là người chủ động, cô ta nói muốn cho anh lần đầu tiên của mình, Trần Bạch Diệm nói không phải lần đầu tiên thì hẵng đến tìm tôi, tôi không cần người không có kinh nghiệm, cô gái đó nói cô ta có kinh nghiệm, hai người họ đã ngủ với nhau, trải nghiệm rấttốt, lại rấtnhiều trò, Trần Bạch Diệm không phải là kiểu người kéo quần lên là trở mặt, sau khi phát sinh quan hệ thì đã hỏi thông tin đối phươռg, cô gái lập tức kể về h0àn cảnh gia đình, cô ta là người nông thôn, điều kiện không tốt, bố cô ta đến đòi Trần Bạch Diệm 20 vạn tiền sính lễ để kết hôn.
Thật ra cô ta là một cô gái tốt, chỉ là ở trước mặt bố mẹ thì đầu óc không được tinh tường lắm, 20 vạn mà bố cô ta cần là vì để xây nhà cho em trai cô ta cưới vợ, không phải để cho gia đình nhỏ của họ, Trần Bạch Diệm không có nghĩa vụ mua nhà cho em trai cô ta, anh nói với cô ta rằng nếu cô ta thật lòng với anh thì hãy tin tưởng anh, tiền của anh và công việc làm ăn của anh chính là của hai người, không liên quan đến người tɾong gia đình cô ta, cô gái đó không thuyết phụcđược bố mẹ, nên chuyện này đã tan vỡ.
Đương nhiên, trước khi tan vỡ, mẹ cô ta đã tìm đến Trần Bạch Diệm mà nói rằng, anh đã chà đạp con gái bà ta nên phải bồi thường tiền.
Trần Bạch Diệm không còn gì để nói, từ chà đạp này anh chỉ từng thấy tɾong các bộ phim kháng Nhật dùng để miêu tả Tiểu Nhật Bản 1 , cũng lười tranh cãi nên cuối cùng anh đã móc 2 vạn cho mẹ cô ta.
Cô gái nước mắt lưng tròng khi bị đưa về nhà, Trần Bạch Diệm không rõ do cô ta ngốc thật hay chỉ là mưu kế, nhưng một đêm vợ chồng trăm ngày ân tình, Trần Bạch Diệm vẫn nói một câu thật lòng với cô ta.
Anh nói “Đây là bố mẹ bắt cô làm kỹ nữ mà nhỉ, cô đừng gọi mẹ nữa, gọi là tú bà sẽ hợp hơn.”
Lời nói rấtkho" nghe nhưng lại rấtthật lòng, cũng không biết cô gái đó có nghe vào tai không, dù sao từ đó về sau anh cũng chưa từng gặp lại cô ta.