⬅ Trước Tiếp ➡
Thế nhưng, Thịnh Dục Thần hệt như đã bị tẩu hỏa nhập ma, "xoẹt" một tiếng, áo của Mộ Sơ Tình lập tức bị xé thành hai mảnh, đầu lưỡi anh trượt thẳng tắp, di động vài đường trên xương quai xanh tinh xảo của cô, rồi lại cắn nhẹ một chút.
Cơ thể Mộ Sơ Tình chấn động, vội vàng dùng sức đẩy cái đầu đã trượt đến ngực mình của Thịnh Dục Thần.
Lại bị "bốp" lần nữa.
"Buông tôi ra, Thịnh Dục Thần, anh bị điên à..."
Mộ Sơ Tình khóc lớn đánh anh, mắng anh, đẩy anh, anh đều thờ ơ.
Mãi cho đến khi hai chân để giữa chân cô đổi thành một thứ càng nóng rực và cứng rắn, cô mới hít vào một hơi lành lạnh, hét lên một tiếng, hung hăng giật tóc Thịnh Dục Thần, giương tay tát một cái thật mạnh.
"..."
Thịnh Dục Thần bỗng thất thần, đôi mắt đỏ ngầu như máu hung hăng nhìn chằm chằm Mộ Sơ Tình.
"Đồ điên! Giờ anh có tư cách gì mà làm thế với tôi! Tôi không phải Thường Sở!"
Con ngươi của Thịnh Dục Thần đồng loạt co rụt lại, đôi mắt sâu thẳm lóe lên tia sáng phức tạp.
"Tôi thật sự không muốn nhìn thấy anh nữa!"
Mộ Sơ Tình bất ngờ đẩy Thịnh Dục Thần ra, lau nước mắt trên mặt đi, cô xoay người chạy vào trong thang máy.
Thịnh Dục Thần hơi suy sụp đột nhiên dựa vào vách tường, vươn tay che mắt lại, nhìn người thoạt trông vừa chán nản mà lại cô đơn.
Anh điên thật rồi!
Rõ ràng lẽ ra anh nên quên cô đi rồi mới đúng!
Nhưng mỗi một đêm mất ngủ ba năm trở lại đây hầu như đều có bóng dáng cô.
Rốt cuộc cô đã làm gì anh, khiến Thịnh Dục Thần anh ba năm trở lại đều nhớ cô mãi không quên!
Ba năm sau, tức hiện giờ càng khiến anh nhiều lần mất lí trí...
Mộ Sơ Tình, em là cây thuốc phiện ư?
Anh chậm rãi đứng lên, trong cổ bật ra tiếng cười trầm thấp.
Đến khi ngẩng đầu lại, anh đã sớm làm cho sự chua xót trên mặt biến mất, lại là một gương mặt kiêu ngạo lạnh lùng.
Mộ Sơ Tình hốt hoảng mở cửa chung cư nhà mình, cơ thể dựa sát vào cửa.
Lỗ tai cô dỏng lên nghe ngóng, xác định Thịnh Dục Thần không đuổi theo sau, cô thở phào một hơi, xụi lơ ngồi dưới đất.
Nước mắt lại chảy ướt mặt.
Cô cho rằng mình đã khóc cạn cả nước mặt, cho rằng người đàn ông đó không bao giờ có thể ảnh hưởng đến cô một cách dễ dàng nữa.
Nhưng, dường như cô đã quá xem nhẹ trái tim của mình.
Cô cúi đầu nhìn trước ngực mình, bên trên phủ kín dấu vết anh để lại, màu đỏ tươi như gai đâm vào mắt cô.
Cô chỉ muốn hoàn toàn thoát khỏi anh thôi, lại không ngờ anh sẽ làm ra chuyện như thế này!
Thế này là thế nào?
Rốt cuộc thế này là thế nào?
Một bên khác, Tả Dực và Hữu Dực tìm đến một quán nướng.
Hữu Dực vắt một chân trên ghế, trong tay nhàm chán bóc vỏ đậu tương, rồi sau đó ném vào miệng. Anh ta lườm Tả Dực ngồi đối diện một cái, giả vờ ho khan một tiếng.
"Nói đi, có chuyện gì lớn để hóng?"
Tả Dực cầm chén rượu trên bàn lên, "Uống một chén?"
Cặp mày rậm của Hữu Dực dựng lên, "Cậu cố ý muốn hại chết tôi đấy à!"
Tả Dực cười é hé hé, ngửa đầu uống ừng ực một nửa!
"Còn nhớ rõ cô ba năm trước không?"
Hữu Dực lại ném một viên đậu tương vào trong miệng, mất kiên nhẫn nói: "Cô nào?!"
"Chậc!" Tả Dực trợn mắt nhìn anh ta, rồi ghé sát vào người Hữu Dực, nói nhỏ: "Vợ của boss chúng ta ấy!"
"!" Hữu Dực một mặt sợ hãi, thả chân đặt trên ghế xuống.
"Cậu đã ở bên cạnh boss không ít ngày rồi, tên cô gái đó dù thế nào cũng đừng nhắc tới! Cậu muốn chết à, đột nhiên nhắc tới cô gái đó làm gì!"
Tả Dực vươn một ngón tay, lắc lắc, "Không phải nhắc tới, người phụ nữ ấy đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn vừa gặp mặt boss  của chúng ta đêm nay cơ!"
"Hít..."
Hữu Dực hít vào một hơi, "Thế Boss..."
Tả Dực gật gật đầu.
"Thế thì xong rồi, xem ra người phụ nữ đó đã đến ngày tàn rồi!"
"Không không không, tôi không muốn nói chuyện đấy, nhắc nhở cậu một chút. Lúc Boss thấy mặt, vị kia còn đang ở cùng với cậu Cố, tôi vốn đang không chắc chắn lắm, nhưng cậu xe, boss đích thân lái xe một mình, nếu tôi đoán không sai, vậy chắc chắn chạy đi tìm vị kia rồi. Còn cuối cùng thế nào..."
Hữu Dực đột nhiên đứng phắt dậy, chỉ vào mũi Tả Dực tức đến run bắn người.
"Tả Dực, cậu được lắm, đm chết mịe ông rồi!"
"Ha ha. . ."
Hữu Dực không thèm để ý Tả Dực vui sướng khi người gặp họa, nhanh chóng nhảy lên xe.
Sớm muộn tôi cũng chơi chết cậu
Hữu Dực không để ý tới Tả Dực đang cười trên nỗi đau của người khác nữa, bật dậy nhảy lên xe.
⬅ Trước Tiếp ➡