Thịnh Dục Thần lái xe ra khỏi khu nhà trọ của Mộ Sơ Tình, liền lái với tốc độ cao nhất.
Aston Martin one 77 lao vun vút trên con đường trong thành phố.
Không có cảnh sát giao thông ngăn chiếc xe này lại, trong nhận thức của họ chỉ cần chủ nhân của chiếc xe này không gây ra sự cố giao thông liên quan tới mạng người, thì họ đều coi như không thấy.
Bình thường vị này điệu thấp, gần như chưa từng khoe khoang, hơn nữa trạng thái bây giờ của anh, rõ ràng là họ càng không dám đắc tội.
Tốc độ xe của Thịnh Dục Thần không chậm, nhưng tới nơi anh ở cũng mất 30 phút.
Vị trí anh ở là một vùng ngoại ô phía Đông Phụ Thành, giữ vùng non xanh nước biếc, là một quân khu rộng lớn.
Đây là “bí mật” lợi hại nhất, cũng là “bí mật” ít người biết nhất của nhà họ Thịnh.
Nhà họ Thịnh có bộ đội đặc công tư nhân của riêng mình --- Sất Hổ.
Lúc Thịnh Dục Thần còn nhỏ, hơn nửa thời gian đều là ở đây.
Nhánh bộ đội này hơn 100 năm trước vẫn chưa mang họ Thịnh, họ Nhữ, lúc cụ nội anh gả vào nhà họ Thịnh mới dẫn ra khỏi Đông Bắc.
Sau này thuận lý thành chương mà thành nhà họ Thịnh.
Xe của Thịnh Dục Thần vừa tới cửa quân khu, binh sĩ đứng gác đã cúi chào, cánh cổng nặng nề, phòng bị nghiêm ngặt từ từ mở ra.
Từng hàng binh sĩ đã dàn hàng ngay ngắn đứng trên sân huấn luyện, đồng đều cúi chào về phía xe của anh.
Thịnh Dục Thần lại không có quá nhiều biểu cảm, Hữu Dục vội vã đuổi tới bên cạnh anh.
“Boss!”
“Để trống phòng đấm bốc cho tôi!”
“Vâng!”
Anh ta không nhịn được lạnh run một cái, lén lau mồ hôi.
Cũng may anh ta phản ứng lại kịp lúc, nếu không anh ta đúng là sẽ bị cái tên khốn Tả Dực kia hại chết rồi.
Hữu Dực vội vàng sai người đi sắp xếp, còn anh ta thì vội vã đi theo sau Thịnh Dục Thần.
Mặc dù bây giờ Thịnh Dục Thần mặt không cảm xúc, nhưng anh ta lại biết rất rõ tính tình của người đàn ông trước mặt này.
Càng yên lặng, thì càng khiến người ta sợ hãi.
Lúc vui thì thế nào cũng được, tuy không phải điềm đạm, vô hại, nhưng cũng là Bồ Tát mặt quỷ.
Lúc không vui thì thế nào cũng không xong, tuy không phải tên giết người biến thái, nhưng chắc chắn sẽ là một ác quỷ khát máu.
Mà anh lúc này chính là đang trên bờ chần chừ như vậy.
... ...
Trong phòng đấm bốc, Thịnh Dục Thần cả người đầy mồ hôi, mắt đỏ ửng như con báo săn tàn nhẫn, khát máu, mang theo sự thô bạo vô tận đấm quyền.
Hữu Dực đứng dưới bục, nhìn bao cát thứ ba sắp rơi xuống trên bục kia, thực sự hơi kinh hồn bạt vía.
Kể từ sau lần anh ta thấy boss nhà anh ta trong một đêm đấm hỏng hơn 20 bao cát vào 3 năm trước, cảm giác vừa sùng bái vừa khiến người ta cả người rét lạnh kia là lần đầu anh ta có từ trước tới giờ.
Bao cát thứ ba đánh vỡ thành công, Thịnh Dục Thần hất cái đầu đầy mồ hôi, động tác nhanh nhẹn, nhảy xuống bục.
Hữu Dục lập tức đưa khăn mặt và nước tới, trong lòng thầm thở phào một hơi.
Cũng may, chỉ là ba cái...
“Boss, trong nhà ăn đã chuẩn bị xong bữa khuya rồi ạ!”
Thịnh Dục Thần nhận lấy nước, uống mấy hớp lớn.
Nước gia màu đồng nhạt khỏe mạnh bóng loáng, giọt nước lóng lánh từ trên làn da tràn đầy năng lượng của anh trượt xuống dưới. Anh mặc bộ đồ huấn luyện đơn giản nhất của binh sĩ, áo ba lỗ màu xanh quân đội, cái quần rằn ri rộng rãi, kèm thêm một đôi boot cao cổ bằng da, cả người tỏa ra một loại khí lạnh mạnh mẽ.
Anh lập tức lắc đầu, lạnh giọng nói: “Không cần đâu!”
“Vâng!”
Hữu Dực đáp lại rất vang, cuối cùng cũng tiễn được Thịnh Dục Thần đi.
Anh ta lập tức thở phào một cái, lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Tả Dực. “Cháu rùa à, sớm muộn tôi cũng chơi chết cậu!”
Sở thích cuồng theo dõi
Mộ Sơ Tình vừa đến làm đã bận tối mày tối mặt, hồ sơ đấu thầu đã bắt đầu lục tục đưa lên rồi, tổ “Ảo ảnh” nguyên cả buổi sáng đều ở trong phòng họp không hề rời khỏi. Mộ Sơ Tình cũng tận tâm tận lực cùng thảo luận phương án với thành viên trong tổ.
Thời gian nghỉ trưa sắp tới, Mộ Sơ Tình nhìn nhân viên gần như sứt đầu mẻ trán trong phòng họp, ánh mắt rũ xuống, rồi đứng dậy.
“Mọi người nghỉ ngơi trước đi, buổi chiều tiếp tục thảo luận sau! Tô Noãn, buổi chiều ra ngoài cùng tớ một chuyến.”
“... Ồ! Biết rồi!”
Tô Noãn đứng dậy đáp một tiếng, sau đó Mộ Sơ Tình mặt không cảm xúc gật đầu, đi ra khỏi phòng làm việc.
Trưởng phòng phòng Kế hoạch Cao Tường nhìn Tô Noãn một cái, nặng nề ho một tiếng, dài mặt bước ra khỏi phòng họp đầu tiên.
Buổi trưa, Tô Noãn đợi Mộ Sơ Tình trước cửa doanh nghiệp Lệ thị. Từ xa cô ấy đã nhìn thấy Mộ Sơ Tình xuống thang máy, có lẽ là người bên cạnh chào cô một tiếng, nên cô mỉm cười gật đầu.
Hôm nay cô vẫn mặc một bộ đồ công sở, chỉ là màu sắc hôm nay đã biến thành màu xám nhạt. Khung xương của cô nhỏ, người lại gầy, chỗ lên lồi thì lồi, chỗ nên phẳng thì phẳng, giống y như một cái “mắc áo sống” di động!
Điều mấu chốt là người ta vẫn có khí chất, lãnh đạo nên có dáng của lãnh đạo mà!
Tô Noãn bĩu môi, Mộ Sơ Tình đã bước tới trước mặt cô ấy.
“Tổng giám đốc Mộ, hôm nay mời tớ đi đâu ăn bữa lớn đấy?!”
Tô Noãn cười hì hì, tiến lại gần Mộ Sơ Tình, nịnh hót nói.
Mộ Sơ Tình trừng mắt nhìn cô, sau đó cười xấu: “Trước khi ăn cơm, tới chỗ này với tớ trước đã.”
“...”