Cố Dĩ An vừa đưa Mộ Sơ Tình quay người muốn rời đi, thì sau lung truyền đến giọng nói, làm cho hầu hết ánh mắt của mọi người trong sảnh tiệc đều đổ dồn về phía cô.
“Ồ, Tổng giám đốc Mộ, bộ trang sức cô đang đeo có phải là bộ Sunshine do Able thiết kế không?”
Phục thù!! (3)
Able là ai?
Là nhà thiết kế trang sức người Pháp nổi tiếng trên thế giới, những thiết kế của ông xinh đẹp, lãng mạn, sang trọng, đủ làm xiêu lòng các quý bà quý cô ở sảnh tiệc này.
Còn Sunshine là gì?
Sunshine là bộ trang sức đầu tiên, độc nhất vô nhị do Able thiết kế, chỉ dành riêng cho một người.
Mọi người mới chỉ nhìn thấy trên tạp chí trang sức, chứ chưa ai được thấy tận mắt, hôm nay nghe được có người đang đeo bộ Sunshine ở đây, ánh mắt của mọi người đều hướng về nơi giọng nói phát ra.
Khóe môi Mộ Sơ Tình nhấc lên nụ cười nhạt, nói nhiều lời vô nghĩa như vậy hóa ra đây là mục đích à?!
Mộ Sơ Tình cũng không quay người lại, hành động đó trong mắt Diệp Vận và Thường Sở có nghĩa là cô đang chột dạ.
“Tổng giám đốc Mộ, mặc dù không biết là cô thành Chủ tịch công ty chi nhánh trong nước của Lê thị bằng cách nào, nhưng nói thế nào đi nữa; hành động, ngôn từ và hình ảnh của cô đều có liên quan mật thiết đến Lê thị, cô nói xem cô đây là……”
Diệp Vận không nói tiếp nữa, câu dừng lại không nói càng làm cho mọi người tưởng tượng nhiều điều, còn bà ta lại lộ vẻ mặt không thể chịu đựng nổi nữa.
Mộ Sơ Tình nghe thấy những lời châm biếm, khinh thường, khó nghe từ vài người xung quanh, lại nhìn thấy vẻ mặt tự mãn của Thường Sở, tay cô siết chặt thành nắm đấm.
“Bà Thịnh, tôi đeo bộ trang sức giả lại làm cho bà vui đến vậy sao? Nói chuyện khó xử của người khác cho mọi người cùng biết, làm cho mọi người cùng cười nhạo tôi, bà lại càng vui mừng có đúng không? Tấm lòng với bản chất con người bà thấp kém đến mức nào đây?”
Sắc mặt Diệp Vận đột nhiên trầm xuống, “ Cô… Mộ Sơ Tình , lá gan của cô to lên không ít nhỉ, dám nói chuyện với tôi như thế à?”
“Tại sao lại không dám? Tôi không có quan hệ gì với bà, mà bà chế nhạo tôi, tôi phải cam chịu nhận lấy sao?”
Thường Sở vẫn đang khoác tay Diệp Vận, bước đến trước mặt Mộ Sơ Tình, bày ra dáng vẻ của một thiên kim tiểu thư thấu tình đạt lý, khéo léo động lòng người.
“Sơ Tình, cậu đừng như vậy, nói gì đi chăng nữa thì cô cũng là bề trên của cậu, huống hồ cô trước đây cũng là người mà cậu…”
Mộ Sơ Tình chán ngấy với bộ dạng làm bộ làm tịch của cô ta, sốt ruột giương mắt:
“Bà ta trước đây là cái gì của tôi cơ? Thường Sở, cô muốn ở trước mặt tôi nhắc đến chuyện trước đây hả?!”
Mộ Sơ Tình cười, khuôn mặt lạnh lùng chớp mắt mang vẻ âm u: “Con người tôi cái gì cũng tốt, chỉ có tính khí là không tốt lắm, khi tôi nóng tính lên tôi còn đánh chính mình đấy, khuyên cô cách xa tôi một chút, tôi mà không giữ được bình tĩnh, nóng giận lên thì không chừng sẽ cầm dao trực tiếp đâm…chết…cô!”
Cô đặc biệt nhấn mạnh mấy từ cuối cùng, giọng điệu ghê rợn dọa người.
Vẻ mặt Thường Sở hoảng sợ, sắc mặt có chút tái nhợt.
Cô ta không bao giờ ngờ rằng Mộ Sơ Tình lại trực tiếp gây hấn với cô ta như vậy…
“Mộ Sơ Tình, cô cút đi, tôi không chào đón cô!”
Diệp Vận tức đến nỗi nói năng lộn xộn, chỉ Mộ Sơ Tình, không khách khí đuổi cô đi.
Mộ Sơ Tình lại điềm tĩnh, thanh nhã bước đến chiếc bàn đằng sau hai người Diệp Vận và Thường Sở, lấy một đĩa bánh kem, dùng dĩa lấy một miếng cho vào miệng.
Hình như cô thấy hơi ngọt và ngấy nên vứt đĩa vẫn còn bánh kem vào bình đựng đá ở bên cạnh.
Sau khi thử liên tiếp vài miếng bánh khác, hầu hết đều không hợp khẩu vị của cô, kết cục đều giống như miếng bánh đầu tiên, cuối cùng đều nằm trong bình đựng đá.
“Cô…”
Nhìn thấy thái độ của Mộ Sơ Tình, Diệp Vận tức đến nỗi sắp ngất đi.
Thường Sở nhìn trái phải đều không thấy bóng dáng của Thịnh Dục Thần, mà lúc này bà Diệp Vận lại đang tức giận, cô ta cắn răng, thẳng lưng, đang muốn nói gì đó thì Mộ Sơ Tình đột nhiên mở miệng:
“Bà Thịnh, bà còn nhớ ngày này ba năm trước bà làm chuyện gì với tôi không?”
Phục thù!! (4)
Mộ Sơ Tình cầm ly rượu trong tay lắc nhẹ, nhìn chất lỏng màu đỏ trong ly rượu thủy tinh trở nên trong vắt lóng lánh dưới ánh đèn chói lọi.
Diệp Vận cau mày, lại thấy Mộ Sơ Tình đứng thẳng người, từ từ đổ rượu vang đỏ trong ly vào bình đựng đá bên cạnh.
Âm thanh rượu đổ tí tách tí tách vang vọng trong sảnh tiệc yên tĩnh, như tiếng khe suối nhỏ đang chảy, nghe thật vui tai.
Khóe miệng Mộ Sơ Tình luôn mang điệu cười nhạt, đợi đổ hết rượu cô mới nhấc mắt nhìn Diệp Vận.
Vẻ mặt cô lạnh lùng, trong mắt tràn đầy sự hận thù.
Diệp Vận giật mình lùi về sau hai bước.
“Sơ Tình, cô rốt cuộc là muốn như thế nào, có chuyện gì thì cứ tìm tôi đây này, đừng có dọa đến bề trên!”
Thường Sở đột nhiên lên tiếng, chắn trước mặt Diệp Vận, bộ dáng nghĩa khí oai phong.
Xung quanh lập tự rộ lên huyên náo, mọi người đều chỉ trích, chế giễu Mộ Sơ Tình, khen ngợi, tán thưởng Thường Sở.
“Vậy thì thôi, tôi cũng không thể cò kè mặc cả mãi với bề trên được, cô đã đứng ra thì tôi sẽ giải quyết với cô vậy.”
Mộ Sơ Tình vừa dứt giọng, “Tí tách tí tách...”
Mọi người kinh ngạc nhìn cảnh tượng xảy ra trước mắt, hoàn toàn không thể hiểu được rốt cuộc là vì cái gì?
Mới vừa rồi Thường Sở còn xinh đẹp quyến rũ, giây sau đã ướt như chuột lột, bơ, cả mảnh vụn bánh kem dính trên người, trên tóc, còn cả những mảnh vỡ thủy tinh nhấp nháy dưới ánh đèn.
“Loảng xoảng”, Mộ Sơ Tình ném chiếc bình đựng đá xuống đất, hất hất mấy vệt nước bắn trên người mình, “Kĩ thuật vẫn chưa đủ điêu luyện, vẫn bị bắn lên người...”
Cô ngẩng đầu lên nhìn, thấy tình cảnh thê thảm của người phụ nữ trước mặt, cô ta cắn môi, run rẩy cả người, ánh mắt dữ tợn trừng Mộ Sơ Tình.
Mộ Sơ Tình cong môi cười, khoanh tay lại, nhìn quanh sảnh tiệc.
“Ơ? Cô Thường, sao cô không khóc, không giống cô tí nào, trước đây, cô mới nhìn thấy tôi đã khóc luôn được rồi mà...”
“Mộ Sơ Tình, cô đang làm cái gì?!”