Diệp Vận là người có phản ứng đầu tiên, gân cổ nói, vừa kinh ngạc vừa tức giận nhìn cô.
“Làm cái gì? Bà Thịnh không muốn khen tôi à? Hiếm khi nào mà tôi ngoan ngoãn như vậy, nếu không thì bình đá này đã đổ hết trên người bà rồi!”
“Cô.....”
Diệp Vận vươn tay chỉ vào mũi Mộ Sơ Tình, tức giận run người, nhưng không tài nào nói được câu gì.
“Bà Thịnh, bà thật may mắn khi tìm được con dâu tốt như vậy, tôi cũng cảm thấy vui mừng thay cho bà!”
“Sunny?”
Lúc này, đột nhiên có giọng nói nghi ngờ cất lên, Mộ Sơ Tình nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên, khi nhìn rõ người đang đi tới thì trong mắt hiện lên vẻ vui mừng.
“Able?!”
Mộ Sơ Tình vừa ngạc nhiên vừa vui mừng tiến về phía người đàn ông trung niên nước ngoài mặc áo sơ mi sọc xanh lam, phong thái ông nhẹ nhàng, cử chỉ lịch lãm.
Người đàn ông với khuôn mặt biểu thị không thể tin được, hô lên mygod!
“Right!You are my sunshine!”(Đúng cháu rồi, ánh nắng của ta!)
“Yes!My bestfriend!”(Đúng, bạn thân!”)
Hai người nhìn nhau cười, ôm nhau chào hỏi.
“Xin lỗi nhé, cháu đeo bảo bối mà bác tặng ra ngoài rồi!” Mộ Sơ Tình cười cười xin lỗi Able.
Able kiên quyết lắc đầu: “Không, chỉ có cháu đeo bộ trang sức này mới là lúc nó đẹp nhất, có giá trị nhất!”
“Cháu cũng nghĩ như thế! Cháu sẽ đeo nó đi dự mọi buổi tiệc!” Mộ Sơ Tình cười đáp.
Báo thù !!(5)
“Thế thì thật là tuyệt!” Cả hai mỉm cười đầy ẩn ý.
Mộ Sơ Tình bước sang bên cạnh lấy hai ly rượu Champagne, đưa một ly cho Able, hai người cụng ly uống một ngụm.
Mộ Sơ Tình quay người lại nhìn vẻ mặt thay đổi phong phú của Diệp Vận và Thường Sở, khóe môi cô cong lên nụ cười chế giễu.
“Khách khứa nhiều lắm, đừng có dồn hết tâm sức lên người tôi, mọi người bận gì thì làm đi, chúng tôi...... như thế nào cũng được!”
Able nhìn sang Thường Sở “chuột lột” bên cạnh, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mộ Sơ Tình.
“Đây là......xảy ra chuyện gì thế?”
Mộ Sơ Tình nhún nhún vai: “ Đây là một món quà đáp lại!”
Đôi mày rậm của Able nhăn lại, “Lôi Công Điện Mẫu à?”( Lôi Công là chồng của Điện Mẫu, hai người thường cùng nhau tạo ra sét và chớp trong những trận mưa theo thần thoại cổ đại Trung Quốc)
“Able, quên đi, lâu lắm rồi chúng ta mới gặp nhau, trò chuyện vui vẻ được không, cháu rất nhớ bác!”
“Không, cháu chờ chút!”
Able vươn tay chặn trước người Mộ Sơ Tình, cô kinh ngạc nhìn ông.
Cô thấy ông đặt ly rượu lên bàn, dùng tiếng Trung không mấy lưu loát của mình nói với Diệp Vận và Thường Sở:
“Vừa rồi...tôi sẽ không...thiết kế bất cứ đồ gì cho loại người...như mấy người, thiết kế cho mấy người là xúc...xúc phạm...tác phẩm...của tôi.”
“Ở đây, tôi cũng....thề, trong cuộc đời này, tôi không... sẽ không thiết kế riêng một tác phẩm nào cho bất kỳ ai... bất cứ ai...Đương nhiên, my sunny, cháu vẫn là...người mẫu duy nhất của bác!”
“Able, ông vừa rồi rõ ràng đã đáp ứng tôi, nói sẽ thiết kế cho tôi bộ trang sức cưới lộng lẫy nhất!”
Thường Sở nôn nóng, không để ý gì đến bộ dạng nhếch nhác của mình, vội vàng nói.
“Đó là bởi vì...tôi...bị cô lừa! Trái tim của cô, và trang phục của cô, không phải là cùng một màu!”
“Ông...”
Thường Sở cắn răng.
Nhìn Able rời đi, ý cười trên mặt Mộ Sơ Tình đột nhiên biến mất.
Cô quay người lại thấy Thường Sở được phục vụ dẫn đi, trong mắt thoáng qua một tia lạnh lùng.
Hầu hết mọi người trong sảnh tiệc vẫn đang nhìn cô, cúi đầu nói chuyện , xì xào bàn tán.
Mộ Sơ Tình không quan tâm, ngẩng đầu nói với Cố Dĩ An: “Chúng ta đi thôi!”
Cố Dĩ An gật đầu, dẫn Mộ Sơ Tình ra khỏi sảnh tiệc dưới ánh nhìn của mọi người.
Mộ Sơ Tình đứng ngoài cửa thở dài, ngẩng đầu nói “ Xin lỗi, anh Dĩ An, em làm anh trở thành trò cười của mọi người rồi.”
Cố Dĩ An lắc đầu, cúi nhìn Mộ Sơ Tình, đôi mắt ấm áp của anh ấy phản chiếu dưới ánh trăng sáng, ánh mắt sáng rực nhìn cô: “Sơ Tình, đây không phải là trò cười gì cả, anh cam tâm tình nguyện làm mọi thứ vì em.”
Vẻ mặt Mộ Sơ Tình phức tạp, cô nhìn Cố Dĩ An, người đàn ông này dành cho cô quá nhiều sự quan tâm ấm áp, nhưng cô chẳng có gì ngoài lòng biết ơn anh.
Cô biết rõ ràng trong tim Cố Dĩ An muốn gì, nhưng dù thế nào thì cô cũng không thể đáp ứng được kỳ vọng của anh, như vậy thật không công bằng với anh ấy.
Trong mắt Mộ Sơ Tình lộ ra vẻ kiên định, con người ưu tú như Cố Dĩ An xứng đáng được người phụ nữ hoàn hảo nhất thế giới yêu anh, cô không thể làm chậm trễ anh thêm được nữa.
“Anh Dĩ An, em...”
Sai thì cũng đã sai rồi
“Cô chủ, ông chủ muốn gặp cô.”
Mộ Sơ Tình giật mình, quay người thì nhìn thấy Thịnh Lâm đang cung kính đứng một bên mỉm cười nhìn cô.
Mộ Sơ Tình nhăn mày, cô thật sự không hiểu được, vừa rồi trên sảnh tiệc cô vừa mới làm ra chuyện lớn như vậy mà ông ta vẫn còn có thể đứng trước mặt cô cười, hơn nữa còn cung kính, khiêm nhường như vậy.