“Xin lỗi, tôi tha thứ anh ta quá nhiều lần rồi, anh ta cũng đã phung phí tình cảm của tôi dành cho anh ấy hết rồi. Tôi không còn tìm được lí do nào có thể tha thứ anh ta nữa. Hơn nữa hiện tại, tha thứ hay không tha thứ đã không quan trọng nữa!”
“Đừng làm cho ngụm trà đó mãi lưu tại trong miệng, nuốt xuống đi, nuốt chua xót đắng cay đó xuống đi. Hãy cho chính mình một cơ hội, cô gái, suy nghĩ thử xem cô hiện tại vì ai mà trở nên mạnh mẽ, sắc bén như vậy. Đừng lại lừa mình dối mình nữa. Điều duy nhất tôi ngưỡng mộ Thường Sở chính là cô hiểu được cái gì gọi là tranh thủ!”
Mộ Sơ Tình trong lòng tràn ngập chua xót, đó gọi là tranh thủ sao, đó gọi là giành giật, giành giật thứ thuộc về người khác.
“Rốt cuộc ông muốn nói với tôi cái gì?”
Thịnh Chinh Vũ cười lắc đầu, “Tôi không dạy được Dục Thần, giao lại cho cô cũng vậy, cô là người thân nhất của nó, giúp tôi dạy nó thật tốt!”
Mộ Sơ Tình nhíu mày, thật là có chút dở khóc dở cười.
Đây là tình huống gì vậy, nói nhiều như vậy, anh ta chỉ là đang dạy chính mình hiểu được như thế nào là tha thứ người khác, sau đó lại kêu cô đi dạy dỗ Thịnh Dục Thần, tha thứ chính mình sao?
Điều đó thực sự không cần thiết!
Đi với cô một vòng lớn, cuối cùng vẫn là muốn cô cúi đầu với Thịnh Dục Thần?
Dựa vào cái gì chứ?
“Bác Thịnh, bác có thể không hiểu rõ lắm, người mà bây giờ anh gần gũi nhất là người phụ nữ đã tranh thủ được, không phải tôi, bác tìm sai người rồi. Hơn nữa, cô ấy cũng nhất định sẽ biết cách tha thứ người khác……”
“Con dâu nhà họ Thịnh,, từ đầu đến cuối vẫn luôn là con……”
Thịnh Chinh Vũ tự nhiên cười với cô, ý nghĩa sâu sắc.
Cơ thể Mộ Sơ Tình có chút cứng đờ, giống như cô nghĩ tới cái gì đó, bỗng nhiên mở to mắt.
“Anh ta…… họ sắp đính hôn rồi!”
“Con gái, này cũng không phạm pháp,”
“……”
Mộ Sơ Tình nhất thời nói không nên lời.
Hỗn loạn đi ra phòng của Thịnh Chinh Vũ, hình dáng thon dài của Thịnh Dục Thần hiện ra trước mắt.
Ánh mắt sâu thẳm, con ngươi u ám.
“Tại sao? Tên điên này!”
Mộ Sơ Tình cắn răng, khuôn mặt lạnh lùng và quyến rũ của cô căng thẳng, đôi mắt đen xin đẹp tràn đầy phẫn hận.
Anh ta cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen lạnh lùng phức tạp, không xem được cảm xúc, khóe môi chợt giật rồi biến mất.
Mộ Sơ Tình thu hồi ánh mắt, đưa tay đỡ trán.
Nghĩ gì vậy chứ?
Anh chỉ là đã quên rồi!
Mộ Sơ Tình có chút sụp đổ, Thịnh Dục Thần bước đến giữ chặt cổ tay của cô……
Không phải là cô của ba năm trước?
Thịnh Dục Thần cau mày, con ngươi đen nhánh nhìn nàng, trong mắt hiện lên một chút sát khí.
“Chuyện của Thường Sở, anh không định cho tôi một lời giải thích sao?”
Giọng của Thịnh Dục Thần vô cùng lạnh lùng, khuôn mặt lạnh như băng, bàn tay nắm chặt cánh tay cô, như muốn bóp gãy tay cô.
Mộ Sơ Tình cười chế nhạo, cô dùng sức hất tay Thịnh Dục Thần ra, quay đầu nhìn anh.
“Không có gì giải thích hết, cô ấy xứng đáng!”
Sự oán hận trong mắt Mộ Sơ Tình không ngừng tăng, khóe miệng cong lên giếu cợt.
Lông mày của Thịnh Dục Thần nhảy lên vài cái, dáng vẻ cao dài động một chút, lại còn chắn trước người Mộ Sơ Tình, một lần nữa lắc canh tay cô.
“Xin lỗi!”
Một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong mắt cô, giọng điệu của anh thật sự rất mạnh mẽ và độc đoán.
Mộ Sơ Tình vốn dĩ đã thu lại ánh mắt đột nhiên nhấc lên, hai mắt đỏ ngầu, Thái Dương nhảy thình thịch như sắp vỡ tung, cô nghiến răng.
“Mẹ nó! Cút, tôi nói rồi tôi không muốn thấy anh! Ghê tởm!!”
Cô lại lần nữa hất tay Thịnh Dục Thần ra, bước về phía trước hai bước, đuôi váy dài bị kéo lê trên mặt đất, cô suýt nữa ngã xuống cầu thang.
Con ngươi Thịnh Dục Thần đen lại bị sốc bởi câu chửi của Mộ Sơ Tình, nhưng khi nhìn thấy trạng thái cô giờ phút này, trong mắt lóe lên một tia hoảng sợ.
Chân dài nhanh chóng bước hai bước tới Mộ Sơ Tình, nhưng Mộ Sơ Tình đã kịp bám vào lan can.
Giây tiếp theo, liền thấy Mộ Sơ Tình khom người, ôm chân váy dưới chân lại giữ trong tay. Đôi chân thon dài lập tức lộ ra, bên chân trái vốn có một đường xẻ, giờ trên chân váy được ôm lên, khe hở trở nên lớn hơn, tự như có thể thấy được chỗ đùi mềm mại nhất của cô, dưới lầu đã có một khách bắt đầu ngẩng đầu nhìn cơ thể Mộ Sơ Tình.
Tầm nhìn từ dưới lên có thể không tốt hơn.
Sắc mặc của Thịnh Dục Thần bỗng nhiên trầm xuống, ngọn lửa bùng lên trong mắt đen huyền của anh.
Anh bước vài bước, đột nhiên kéo Mộ Sơ Tình từ cầu thang đi lên, đẩy cô vào tường hành lang.
Mộ Sơ Tình bị lực làm cho chấn động, trước mắt tối sầm một chút, nhưng hơi thở quen thuộc vẫn làm cô kinh ngạc.
Trong đầu anh chợt lóe lên một tia sáng, người điên cuồng phi lý cách đây mấy ngày trước, duỗi tay đặt trên ngực
“Anh làm cái gì?!”
Mộ Sơ Tình gầm lên, vùng vẫy muốn thoát khỏi anh, một đôi chân thon dài ngọc ngà gợi cảm uốn lượn trên eo của Thịnh Dục Thần.
Mộ Sơ Tình đêm nay thắt tóc xương cá tỉ mỉ đẹp đẽ, trong lúc giằng co có chút lộn xộn, vài sợi tóc đen rơi xõa hai bên gương má cô, trong ánh đèn mờ ảo càng đẹp động lòng người.
Thịnh Dục Thần thu lại cằm, ánh mắt có chút tối lại, một đôi tay to ấm nóng bỗng nhiên đặt lên bên hông trên đùi cô.
“A!”
Cơn đau đột nhiên đến làm Mộ Sơ Tình hét lên chói tai, bàn tay nhéo đùi cô như cục sắt, như muốn bóp nát xương đùi cô.