Mộ Sơ Tình cắn răng, đôi tay đặt ở trên vai anh, dùng sức đẩy anh ra.
“Buông tôi ra! Tên điên này!”
Thịnh Dục Thần lại đột nhiên tiến sát đến Mộ Sơ Tình, chạm trán cô.
“Ai cho cô gan lớn vậy, người phụ nữ của tôi cô cũng dám bắt nạt!”
Mộ Sơ Tình cười, “Cho rằng tôi còn là Mộ Sơ Tình ba năm trước đây sao? Tôi nói cho anh biết, nếu cô ta còn khiêu khích tôi, tôi còn có thể tìm cô ta tính! Bởi vì cô ta mắc nợ, cô ta đáng bị vậy!”
Lời nói của Mộ Sơ Tình như bị ép ra khỏi kẽ răng, đôi mắt tức giận của cô chạm vào đôi mắt lạnh lùng của anh, không hề sợ hãi!
Thịnh Dục Thần mỉm cười, “Không phải là cô của ba năm trước ?”
Mộ Sơ Tình sửng sốt một lát, Thịnh Dục Thần lại tiến sát cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, nghiêng đầu cúi đầu, liền định phủ lên môi cô ……
Lộn xộn
Mộ Sơ Tình sửng sốt một lát, Thịnh Dục Thần lại tiến sát cô, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh, nghiêng đầu cúi đầu, liền định phủ lên môi cô ……
“Anh dám!”
Mộ Sơ Tình bỗng nhiên kêu lên một tiếng, dương tay định tát vào má Thịnh Dục Thần.
“Bốp!”
Mộ Sơ Tình bị tay Thịnh Dục Thần nắm giữa không trung, cơn đau do bàn tay chạm vào cánh tay làm Mộ Sơ Tình cắn răng.
“Sự bất quá tam đạo lý không hiểu?”
Giọng anh nặng nề, mang chút chế giễu.
Mộ Sơ Tình dùng sức rút tay mình về, “Người cần hiểu không chỉ có tôi, buông tôi ra!”
Mộ Sơ Tình giãy giụa, cơ thể Thịnh Dục Thần cách cô một chút, chỉ là đôi chân thon dài mềm mại vẫn còn trong tay anh, anh dùng sức, mặt ủ rũ nói với Mộ Sơ Tình:
“Nếu cô còn dám hở hang trong bữa tiệc của tôi, tôi sẽ phế chân cô!”
Mộ Sơ Tình cắn răng, tức giận dùng sức đẩy anh ra, cũng không thèm nhìn anh, cúi đầu vén váy đi xuống lầu!
Đôi chân trắng nõn lại tự nhiên lộ ra, Thịnh Dục Thần nghiến răng lại.
Anh lại đưa tay ra, vừa định muốn giữ chặt cô, dưới lầu đã vang lên một giọng nói lạnh lùng.
“Sơ Tình!”
“Dĩ An!”
Giọng của Mộ Sơ Tình có chút ngạc nhiên, Cố Dĩ An đi lên lầu, một đôi mắt ấm áp lướt qua vai Mộ Sơ Tình, nhìn Thịnh Dục Thần đứng sau lưng .
Lông mày của hai người đàn ông nhíu chặt, trong mắt nồng nặc mùi thuốc súng.
Chỉ là, Cố Dĩ An thu hồi ánh mắt trước, anh ta nhìn chằm chằm vào người Mộ Sơ Tình, nhìn chân váy cô cầm trên tay, giọng nói trầm thấp ấm áp: “Làm sao vậy?”
Một tia khó chịu hiện lên trong mắt Mộ Sơ Tình, giọng nói có chút bất lực: “Chiếc váy này xuống lầu phiền phức quá!”
Cố Dĩ An cười, một chân hơi khuỵu xuống, duỗi tay ôm Mộ Sơ Tình vào lòng.
“A!”
Mộ Sơ Tình thấp giọng kêu lên, đặt tay lên vai Cố Dĩ An, lo lắng nói: “Dĩ An, anh mau buông em ra đi, chuyện này không được cho lắm !”
Cố Dĩ An lại không nói chuyện, sắc mặc thản nhiên ôm Mộ Sơ Tình đi xuống cầu thang.
Mọi người trong sảnh tiệc đều ngạc nhiên, ghen tị nhìn kỹ từng hành động, không ai để ý người đàn ông vẻ mặt u ám trên cầu thang……
Cố Dĩ An bế Mộ Sơ Tình xuống cầu thang, rồi thả cô xuống.
Mộ Sơ Tình thở dài, sửa sang đầu tóc, nhanh chóng nói cảm ơn anh ta.
“Cảm ơn anh, Dĩ An!”
“Không có gì ! Chúng ta đi thôi!”
“Được rồi!”
Cô vội vàng đáp lại, đi theo Cố Dĩ An ra khỏi bữa tiệc.
Lần này, thật sự rời đi.
…………
Diệp Vận cảm thấy có lỗi với Thường Sở, đưa cô và phòng tắm, bởi vì nửa đêm trong nhà người làm dọn dẹp phòng tiệc cả đêm, Diệp Vận cũng không người làm chạy ra ngoài mua quần áo mới cho Thường Sở, đơn giản chỉ là để cô ở lại nhà họ Thịnh.
Trong mắt Thường Sở lập tức tràn ngập vui sướng, còn ra vẻ ngượng ngùng gật đầu.
Diệp Vận trong lòng cười, vỗ vỗ tay cô ta, cười tủm tỉm bước ra phòng.
Thường Sở mặc áo choàng tắm đi vòng vòng trong phòng, cuối cùng cô ta đứng ở mép giường, nhìn chiếc giường đôi mềm mại trong phòng ngủ, nghĩ đến mình có thể ở đó dây dưa với Thần, nghĩ đến dáng người mạnh mẽ cùng với giọng nói quyến rũ gợi cảm khi anh tâm sự, hô hấp của cô tự nhiên bắt đầu hơi rối loạn, ham muốn trong mắt cô càng ngày càng mạnh mẽ……
Không chịu buông tha cô
Khi Thịnh Dục Thần đi vào, đang cúi đầu cởi nút tay áo và nút áo sơ mi, tưởng tượng đến ánh mắt của Mộ Sơ Tình mạnh mẽ và khiêu khích, khiến trong lòng anh lại cảm thấy bực bội.
Gỡ cà vạt trên cổ xuống tới, ném lên giường, nhưng khi anh ngước mắt khi nhìn trên giường, liền thấy một người phụ nữ ngọc ngà với vẻ mặt quyến rũ nhìn anh.
Chân mày Thịnh Dục Thần nhíu lại, sau đó, anh liền nắm chặt cà vạt trong tay, xoay người, treo trên giá áo ở cửa.
Phía sau, đôi tay của người phụ nữ vòng qua ôm eo anh, ngay sau đó toàn bộ thân thể đều áp vào anh.
“Thần……”
Giọng nói của Thường Sở khát khao mê hoặc, Thịnh Dục Thần xoay người, cúi đầu nhìn cô ta.
Không mảnh áo che thân, dáng người uyển chuyển, mùi thơm nhẹ nhàng.