⬅ Trước Tiếp ➡
Thường Sở thấy anh quay người, vươn tay ôm cổ anh, bàn tay mềm mại không xương nhẹ nhàng vuốt ve ngực anh, sau đó nhón mũi chân, hôn lên môi anh, thân thể trần trụi dán sát thân thể anh.
Thịnh Dục Thần có chút hoảng hốt, như đang suy nghĩ gì đó, khi môi Thường Sở sắp dán lên môi anh, anh quay đầu đi, vươn tay nắm lấy cánh tay trước ngực mình, đẩy cô ta ra.
“Thần?”
Thường Sở khổ sở nhìn anh, cắn môi, đôi tay xấu hổ không biết đặt ở nơi nào.
“Em mới làm xong giải phẫu, cần được điều dưỡng……”
Thường Sở trong mắt ngấn lệ: “Thần, nhưng cuộc giải phẫu đã làm năm năm trước rồi.”
Trước khi giải phẫu, anh nói muốn tĩnh dưỡng, sau khi giải phẫu, anh lại nói muốn điều dưỡng.
Ba năm rồi, rốt cuộc khi nào mới kết thúc!
Anh không muốn chạm vào cô sao ?
Hay là anh vẫn luôn quên không được người phụ nữ kia!
Thịnh Dục Thần không để ý đến lời nói của cô ta, chỉ là cài chặt hai nút đã cởi ra.
“Mặc quần áo vào, anh đưa em xuống phòng khách!”
“Thần?!”
Thường Sở gầm nhẹ, có chút lên án.
Thịnh Dục Thần như không nghe thấy, bước đến bên giường, cầm lấy áo choàng tắm khoác lên người cô rồi kéo cô xuống phòng khách không giải thích gì thêm.
“Nghỉ ngơi ngoan, ngủ ngon.”
Thịnh Dục Thần nói xong, đặt lên trán Thường Sở một nụ hôn rồi xoay người rời đi.
Thường Sở cắn răng,trên khuôn mặt thanh tú có một tia không cam lòng tức giận, anh nặng nề gục xuống giường trong phòng cho khách.
Thịnh Dục Thần lại một lần đi vào phòng ngủ, có thói quen liếc nhìn bức tường bên cạnh giường, nhưng lọt vào trong tầm mắt lại là một mảnh trắng bệch.
Anh nhấc chân đi đến mép giường ngồi xuống, cầm trên tay một điếu thuốc rồi châm lửa.
Nơi đó từng treo ảnh cưới của anh và Mộ Sơ Tình, mặc dù không còn nữa, nhưng anh vẫn nhớ rõ dáng vẽ và biểu cảm của cô.
Mặc một chiếc váy cưới cúp ngực, trên đầu đội một vòng hoa bi trắng, cười ngây ngốc, đôi mắt cong hai nếp, thè chiếc lưỡi hồng đáng yêu ra, một tay cầm chiếc khăn trắng quàng qua vai anh, nghịch ngợm trùm chiếc khăn trắng lên người anh.
Hắn còn nhớ rõ những chuyện xảy ra lúc trước cô bắt anh đi chụp ảnh cưới, nhưng lại bị cô quở trách tư thế của anh cứng đờ, mặt đơ.
Bị cô dạy cách tạo dáng như thế nào, sau đó thấy cô dần mất đi kiên nhẫn, sau đó bất chấp tất cả túm lấy anh, rồi tạo dáng lung tung.
Đương nhiên anh không phục, kết quả khi lấy ảnh cưới về, ước chừng có năng chiếc hộp lớn, nhưng hầu hết đều là tư thế hôn cô.
Lúc trước cô nằm trên giường, vỗ vỗ hai chân thon dài, lật xem từng tờ, thỉnh thoảng lại thốt lên: “Lưu manh!”
Mà khi đó, anh nằm nghiêng đối diện cô, duỗi tay ôm cô vào lòng, đôi tay ôm lấy eo thon của cô, áp vào người cô, “Em có biết cái gì gọi là ‘ lưu manh ’ thật không?”
Đôi má của cô lập tức ửng hồng, đáng yêu, cả người khẽ nhúc nhích, nép đầu vào trong lòng ngực anh, truyền ra hai chữ “Lưu manh”.
Anh đương nhiên không chịu buông tha cô, khom người bắt lấy môi cô, quyến rũ mê người, kiều diễm, tự tay dạy cho cô biết như thế nào là “Lưu manh”!
Mẹ nuôi
Điếu thuốc trong tay đã cháy đến đầu, Thịnh Dục Thần ấn nó vào gạt tàn thủy tinh.
Một đêm khó ngủ, không chỉ một mình Thịnh Dục Thần.
Sáng sớm, Mộ Sơ Tình với hai cái quầng thâm mắt từ trên giường bò dậy, ngẩng đầu nhìn nhìn đồng hồ, đã gần 8 giờ.
Cô vội vàng nhảy xuống giường, rửa mặt qua loa, mở tủ lạnh ra, phát hiện chỉ có một chai sữa bò, cô thở dài một hơi, cầm chai sữa bò chạy ra cửa.
Khi đến công ty, Mộ Sơ Tình vừa lên tầng cao nhất, thư kí gọi coi lại, “Tổng giám đốc Mộ, phòng khách có khách đang chờ!”
Mộ Sơ Tình nhíu mày, người nào sáng sớm lại nhàn rỗi như vậy?
Mở cửa phòng khách ra, đôi mắt của Mộ Sơ Tình liền phát sáng.
“Mẹ nuôi!”
Người phụ nữ trung niên tao nhã trong phòng tiếp khách, trước mắt hiện lên một tia kinh ngạc, theo sau là tràn ngập bất mãn.
“Còn biết tôi là mẹ nuôi cô sao?”
Mộ Sơ Tình nở nụ cười rạng rỡ, bước tới ôm lấy cánh tay người phụ nữ, xoa má cô một cách thân mật.
“Đâu có, con đang nghĩ, khi xong công việc này con liền đi thăm mẹ!”
Người phụ nữ này là mẹ nuôi của Mộ Sơ Tình, ba năm trước đây nhân dịp sinh nhật Diệp Vận, lúc ấy, Diệp Vận vì bảo vệ Thường Sở, không phân biệt trắng đen đã dội một thùng nước đá từ đầu đến chân tưới lạnh thấu tim, là người này đứng ra chủ trì công đạo giúp cô.
Năm đó Diệp Vận, vẫn luôn khinh thường thân thế cô, chỉ cho rằng cô dụ dỗ con trai bà ta, muốn chim sẻ hóa phượng hoàng.
Ở trước mặt mọi người, bà ta cũng chưa bao giờ giữ mặt mũi cho cô.
Hứa Giai Tuệ cứ như vậy đứng dậy, nhận cô làm con gái nuôi, còn tuyên bố chỉ cần cô Mộ Sơ Tình có năng lực, từ trong tay con của bà ta lấy được bao nhiêu tài sản thì được bấy nhiêu tài sản.
Nhưng làm sao cô có thể làm như vậy!
Chỉ là cảm giác áy náy, năm đó cô rời đi cũng không nói một lời, cô cũng không báo với bà ấy một tiếng, hiện giờ tìm đến nơi này tới, chỉ sợ là xem tin tức rồi biết.
“Mẹ nuôi, con xin lỗi!”
Hứa Giai Tuệ nhìn bộ dạng đó của Mộ Sơ Tình, trong lòng dù có tức giận cỡ nào, hiện tại cũng biến mất hết.
Bà ta thở dài nhìn Mộ Sơ Tình, bộ dạng của cô còn dễ thương hơn so ba năm trước đây, tính trẻ con cũng đã mất đi rất nhiều, cô có nét quyến rũ trưởng thành hơn.
Tuy rằng cơ thể cô có gầy hơn trước, nhưng dụng tâm bồi bổ vẫn là có thể bù đắp được. Cô mỉm cười, một tia sáng lóe lên trong đôi mắt sắc sảo.
“Sơ Tình, có bạn trai chưa ?”
Trên mặt Mộ Sơ Tình thoáng kinh ngạc, miệng hơi hở, bộ dáng thật làm cho người ta thích.
⬅ Trước Tiếp ➡