Đã nhiều ngày, Lục Kính Tây không xuấthiện ở cạn♄ Tạ Vãn Tình, điều này khiến cô thấy khá thoải mái.
Cho đến lớp thể dục nơi lớp 1 và lớp 8 gặp nhau, sau giờ học, Tạ Vãn Tình the0 bản năng muốn quay lại lớp học để làm bài tập.
Nhưng cô lại nhận được tin nhắn từ Lục Kính Tây “Đừng rời đi, ở lại xem anh chơi bóng.”
Cô muốn giả vờ như không nhìn thấy tin nhắn, tiếp tục đi về phía lớp học.
Tin nhắn của Lục Kính Tây lại được gửi đến.
“Em có dám thử không?”
Haiz, biết mình chẳng thể làm trái lời Lục Kính Tây, cô bước trở lại khán đài của sân bóng rổ và ngồi cạn♄ Diệp Đường xem họ thi đâύ.
Diệp Đường nhìn chằm chằm vào sân nơi Lục Kính Tây sắp thi đâύ.
Lục Kính Tây gần đây khá lạnh lùng với cô và anh cũng chưa bao giờ trả lời tin nhắn cô gửi cho anh.
Diệp Đường luôn cảm thấy vì mình ngủ quên vào ngày sinh nhật và bỏ mặc Lục Kính Tây nên dạo gần đây anh cũng phớt lờ cô.
Đây h0àn toàn là chuyện giữa cô và Lục Kính Tây, Diệp Đường h0àn toàn không muốn Tạ Vãn Tình biết được, cho nên cô hầu như không muốn kể với Tạ Vãn Tình.
Lục Kính Tây vừa bước vào sân, các cô gái đứng bên lề đã re0 hò hò hét lớn.
Anh nhìn về vị trí Tạ Vãn Tình đang ngồi, các cô gái xung quanh được một màn thảo luận.
"Lục Kính Tây đang nhìn chúng ta kìa. Anh ấy đang nhìn tôi phải không? Là tôi à?"
Diệp Đường mỉm cười, cô biết Lục Kính Tây chỉ giả vờ là thiếu gia mà thôi, hiện tại cơn giận đã nguôi ngoai, anh vẫn muốn nhìn cô trước khi lên sân thi đâύ.
Với trí tưởng tượng mơ hồ vô tận về Lục Kính Tây, Diệp Đường không nhận ra rằng bạn mình đang bị phân tâm.
Sau khi giờ học thể dục kết thúc, Tạ Vãn Tình nắm lấy tay Diệp Đường vội vàng muốn trốn khỏi sân bóng rổ.
Vốn tưởng rằng ngày hôm đó Lục Kính Tây sẽ không đi tìm cô nữa, nhưng trước giờ nghỉ trưa, cô nhận được một tin nhắn khác từ anh
“Vào phòng thay đồ đi.”
Lục Kính Tây là cầu thủ chính của đội bóng rổ của trường, đồng thời sân vận động của trường cũng được gia đình anh tài trợ nên không có gì ngạc nhiên khi anh có phòng riêng tɾong phòng thay đồ.
Tạ Vãn Tình giả vờ bị tiêu chảy lẻn vào phòng thay đồ.
The0 số phòng mà Lục Kính Tây đưa cho, Tạ Vãn Tình sợ bị phát hiện, cô chỉ nhẹ nhàng đẩy cửa, cửa bên tɾong liền mở ra.
Sau khi vào, cô sợ người khác đột nhiên xông vào nên lập tức kho"a cửa, kéo rèm và kho"a cửa sổ.
Sau khi làm xong tất cả những điều này, cô quay lại và nhận ra Lục Kính Tây đang nằm trên chiếc giường tạm bợ tɾong phòng thay đồ của mình.
Côn thịt của Lục Kính Tây đã nhô cao và có một ít chất nhầy chảy ra từ quყ đầu, trên thân gậy có những đường gân phồng lên, dày và dài ở giữa háng.
“Tới đây,” anh ra lệnh.
"Lục Kính Tây, anh đừng làm loạn, buổi chiều tôi phải đến lớp, không thể làm được chuyện đó đâụ"
Nghĩ đến anh định làm loại chuyện đó với cô, giọng Tạ Vãn Tình run rẩy.
"Đến đây, tôi không muốn nói lại lần thứ hai, nếu em không tới đây, đừng trách."
Nói xong, Tạ Vãn Tình đành phải nhanh chóng ngồi ở mép giường.
Anh đưa tay cô đến háng anh, dùng lòng bàn tay cô che lấy trục côn thịt của anh và dạy cô từ từ siết chặt nó.
"Đúng vậy, em lên xuống đi, từ từ, đừng ma͙nh quá."
Lục Kính Tây kiên nhẫn dậy cô nhưng kỹ năng của cô kém đến mức anh không thể hài lòng, vì thế anh luồn tay vào mái tóc dài của cô, nhìn cô
“Em giúp anh bằng cách khác nhé?”
Tạ Vãn Tình lắc đầu, tɾong mắt rưng rưng.
Không muốn làm cô xấu hổ, Lục Kính Tây đành phải tự mình giải quyết vấn đề.
“Cởi áo, cởi áo ngực.”
Lục Kính Tây một tay ôm lấy côn thịt của mình, bắt đầu vuốt ve thật nhanh, tay còn lại nắm lấy bộ ngực của Tạ Vãn Tình mà bóp, nhào nặn, véo núm vú, có lúc nặng̝ nề, có lúc nhẹ nhàng.
Núm vú màu hồng chuyển sang màu đỏ tươi và dựng đứng khi anh chơi đùa với chúng.
Khoảng mười phút sau, anh bắt đầu có ý định bắn.
Anh để Tạ Vãn Tình ngực trần nằm trên giường, anh dùng tay nắm lấy dương vật, xoa bóp càng lúc càng nhanh.
Lục Kính Tây gầm gừ một tiếng, tinh dich phun ra, nhỏ xuống ngực và bụng của Tạ Vãn Tình, thậm chí còn bắn lên mặt cô.
Nói xong, anh dùng khăn giấy lau sach người và cho cô, mặc áo ngực và áo vào cho cô, ôm cô hôn thật lâu rồi mới để cô trở lại lớp học.