Giờ nghỉ trưa còn chưa kết thúc, Tạ Vãn Tình trở lại phòng học.
Cô luôn có cảm giác như trên người mình có chút tinh dich của Lục Kính Tây nhưng rõ ràng là cô đã cố gắng lau sach và rửa tay nhiều lần.
Diệp Đường hỏi cô "Cậu đi đâu vậy?”
Tạ Vãn Tình giả vờ che bụng, chỉ về hướng nhà vệ sinh.
Sau khi Diệp Đường nhìn thấy, cô gật đầu, vẻ mặt đã ngộ ra.
Buổi tối Tạ Vãn Tình không phải đến lớp Olympic Toán nên cô nghĩ Diệp Đường sẽ đi về cùng mình, nhưng ngày hôm đó, Diệp Đường bảo Tạ Vãn Tình rời đi trước.
Diệp Đường lén hẹn gặp Lục Kính Tây.
Cô vốn tưởng rằng hai người sẽ hòa giải với nhau, nhưng điều mà Diệp Đường không ngờ tới chính là Lục Kính Tây trực tiếp bảo cô sau này đừng tìm anh nữa.
Lục Kính Tây nổi tiếng là người tàn nhẫn, đặc biệt là khi nói đến mối quan hệ giữa nam và nữ, huống chi Diệp Đường chưa từng là bạn gái của anh, chỉ là tɾong đầu cô tự tưởng tượng ra mà thôi.
Mục đích lừa được Tạ Vãn Tình và đụ cô thật ma͙nh của anh đã thành công, giờ anh chỉ đơn giản nói là không phù hợp, rồi xoay người bỏ đi.
Diệp Đường bị bỏ lại một mình ở đó, cô không tìm được ai để an ủi mình.
Sau khi giải quyết xong chuyện của Diệp Đường, Lục Kính Tây gọi đïện cho Tạ Vãn Tình nhưng cô đã cúp máy.
Một lúc sau, cô mới nhắn tin "Sao vậy? Ở nhà tôi không nghe đïện thoại được."
"Ra ngoài cùng tôi."
"Lần sau được không? Lát nữa tôi sẽ đến bệnh viện với ba. Ông ấy bị bỏng tay rồi."
Lục Kính Tây nhìn thấy Tạ Vãn Tình cùng cha đến bệnh viện, anh chỉ có thể để cô đi.
Anh đến phòng chơi bi a, thấy anh đi ngang qua, những người xung quanh hét lên “Thầy Lục, anh đến rồi”
Lục Kính Tây cầm cây sào đánh hết cái này đến cái khác, có một cô gái học trường kỹ thuật đi tới trò chuyện với anh, ngực cô ấy cọ cọ vào cánh tay anh.
Nếu là trước đây, anh vẫn còn tâm trạng tán tỉnh, nhưng lúc này, anh đang cảm thấy ċһán nản vì không hẹn được Tạ Vãn Tình đi chơi cùng.
Anh lạnh lùng nói với cô gái đang đến gần mình
“Ra khỏi đây đi.”
Lục Kính Tây ném cây gậy lên
bàn rồi quay người rời khỏi phòng bi a.
Đột nhiên anh cảm thấy có chút nhàm ċһán, Trần Chí đang ở nước ngoài, Tạ Vãn Tình cũng không có rảnh rỗi.
Tối nay tất cả những người đi the0 xung quanh đều bị anh đuổi đi, anh cũng không biết phải đi đâụ
“Em và bố em đang ở bệnh viện nào?”
Một lúc sau, Tạ Vãn Tình mới trả lời anh
“Bệnh viện trung ương, có chuyện gì vậy?”
“Không sao, anh hỏi thôi.”
Cách đây không xa nên anh trực tiếp đi xe tới.
Khi đến cổng bệnh viện trung ương, anh đang định xuống xe thì nhìn thấy Tạ Vãn Tình đang đỡ cha cô bước ra khỏi bệnh viện.
Hai người vừa nói vừa cười.
Tạ Vệ Quốc bước đi có chút khập khiễng, họ đi một cách tự nhiên và không hề quan tâm đến xung quanh .
Lục Kính Tây quan sát một lúc rồi rời đi, không muốn làm phiền cô nữa.