⬅ Trước Tiếp ➡
28: Cảm giác buồn buồn truyền từ chân lên đầu quả tim Thấy cô, cảnh tượng trong phòng tắm lại hiện lên trước mắt của Phó Tây Thâm.
Ngực của cô rất đẹp, anh lại nhớ tới cảm xúc khi anh chạm vào nó, rất mềm lại vừa đủ cho bàn tay anh.
Phó Tây Thâm có vẻ ngoại đạm mạc nên cho dù trong đầu anh có nghĩ tới điều gì xấu xa tới cực điểm thì trên mặt anh không hề để lộ dù chỉ một chút, thậm chí trông anh càng thêm lãnh đạm, xa cách.
Cố Ninh Hoan đương nhiên là không biết Phó Tây Thâm đang suy nghĩ gì, cô nắm lấy góc chiếc áo tắm dài, “Không… ngủ ạ?”
Phó Tây Thâm không trả lời cô mà trực tiếp bế bổng cô lên, sau đó đặt cô lên chiếc giường mềm mại.
Anh cầm lấy bàn chân của cô.
Rõ ràng Cố Ninh Hoan không béo nhưng chân của cô lại mum múp và rất mềm, năm đầu ngon chân đẹp như trân châu vậy.
“Ưm…”
Bàn tay của Phó Tây Thâm hơi lạnh, khi anh vừa chạm vào gan bàn chân của cô thì cảm giác buồn buồn truyền từ gót chân lên đầu quả tim khiến cô không nhịn được buột ra một tiếng rên mang âm điệu cực kỳ ái muội.
Chờ đến khi cô nhận ra bản thân vừa làm gì thì lập tức bịt miệng mình lại, cặp mắt ngân ngấn nước ngây ngốc nhìn Phó Tây Thâm. Lúc này, cô ở trong mắt anh lại có chút đáng yêu.
Thấy cô nhìn mình như vậy, Phó Tây Thân bỗng cảm thấy phần nào đó ở thân dưới đã bắt đầu có phản ứng, giọng anh có phần khàn khàn, “Nhắm mắt lại.”
Cố Ninh Hoan nhíu mày: “Vì sao?”
“Không nghe lời?” Phó Tây Thâm ấn vào chỗ bị thương của Cố Ninh Hoan, anh còn chưa dùng sức thì cô đã nhắm mắt lại ngay.
Tuy rằng mắt cá chân của cô không còn đau nữa, nhưng ai biết nếu anh mà ấn mạnh thì sẽ thế nào chứ?
Phó Tây Thâm bôi thuốc mỡ vào chỗ bị thương của cô, cảm giác mát lạnh lan tỏa khiến Cố Ninh Hoan thoải mái nheo mắt lại.
Đợi đến khi không cảm nhận được động tác bôi thuốc của Phó Tây Thâm nữa, cô mở mắt ra thì trong phòng chẳng còn thân ảnh của anh.
Cô sốt ruột đứng ngay dậy, chẳng bận tâm đeo giày mà đi thẳng tới căn phòng có ánh sáng gần đây.
Lúc này Phó Tây Thâm đang đứng cạnh mép giường định cởi quần áo thì thấy cô bước vào, anh dùng ánh mắt không vui nhìn đôi chân trắng nõn của cô, “Sao lại không đeo giày? Muốn bị bệnh rồi về nhà họ Cố cáo trạng tôi khắt khe cô?”
“Sao anh lại tắm ở đây? Chẳng lẽ anh định ngủ riêng ư?” Giọng điệu của Cố Ninh Hoan mang theo tủi thân mà chất vấn anh.
Khổ nỗi giọng cô vừa mềm lại ngọt nên chẳng thể khiến người khác giận được.
“Hôn nhân của chúng ta là cuộc liên hôn giữa các gia đình hào môn, vốn dĩ chúng ta không nên thân mật quá mức… Hay là… mới một đêm ngắn ngủi mà cô đã “thực tủy tri vị*” không rời được tôi?” Phó Tây Thâm bước tới, ôm cô vào lòng rồi ngồi xuống, anh nắm lấy bàn chân có phần lạnh lẽo của cô, giọng điệu không tốt cho lắm.
*Thực tủy tri vị: Nếm được vị ngon nên còn muốn ăn nữa.
Cố Ninh Hoan vươn tay ôm lấy cổ anh, “Anh thích nói thế thì cũng không phải không thể.”
Cô thẳng thừng thừa nhận như vậy khiến người Phó Tây Thâm cứng đờ, khóe môi để lộ nụ cười như có như không, anh nhìn cô, “Cố Ninh Hoan, rốt cuộc cô đang tính toán gì trong lòng?”
“Nếu anh không biết em định làm gì thì có thể quy kết là em quỳ gối trước sắc đẹp của anh, động lòng với anh là được.” Cố Ninh Hoan tung ra lời ngon tiếng ngọt mà chẳng có chút chần chừ nào.
Vậy mà Phó Tây Thâm chẳng có phản ứng gì, anh chỉ lãnh đạm nhìn cô chằm chằm.
Cố Ninh Hoan thấy thế, dứt khoát ôm chặt lấy anh: “Dù sao thì em mặc kệ, anh không được ngủ riêng. Nếu anh ngủ ở đây thì em cũng muốn ngủ ở đây.”
⬅ Trước Tiếp ➡