29: Cố Ninh Hoan, cô học cái thói vô lại này từ ai? “Cố Ninh Hoan, có phải cô đau thương quá độ vì “thất thân” cho tôi nên đầu óc choáng váng luôn rồi?” Phó Tây Thâm cúi đầu, ánh mắt đen tối nhìn thiếu nữ đang ôm mình, dùng ngón tay ấn trán cô, mạnh mẽ đẩy cái đầu nhỏ đang dán lấy người mình của cô ra.
Cố Ninh Hoan nghiêm túc nhìn anh, mở miệng: “Chồng à, em thấy hình như anh không tự tin với năng lực của mình thì phải. Anh phải tin là sau khi kết hôn với anh em mới nhận ra anh là người ưu tú tới mức nào, vì thế em mới tỉnh ngộ rồi quỳ gối trước nhân cách đầy mị lực của anh.”
“Cô xác định là mị lực của nhân cách chứ không phải cái khác?” Phó Tây Thâm nhìn ánh mắt trong suốt của cô, nhàn nhạt mở miệng.
Cố Ninh Hoan gục đầu xuống ngẫm nghĩ: “Ừm, sắc đẹp của anh cũng rất đáng giá em động lòng?”
“Sắc đẹp?” Giọng của Phó Tây Thâm hơi trầm xuống, mang theo một chút bất mãn.
Cố Ninh Hoan gật đầu thật mạnh. Phó Tây Thâm không biết cô sống lại nên mới hoàn toàn thay đổi tính tình, anh chỉ thấy mới qua một đêm mà cô đột nhiên thay đổi thái độ từ kháng cự đến tiếp thu cuộc hôn nhân này, việc này đúng là rất khác thường. Nếu vậy thì thà rằng sảng khoái thừa nhận cô đột nhiên thích vẻ ngoài của anh còn hơn là để anh hoài nghi linh tinh. Dù sao thì vẻ ngoài của anh cũng đủ khiến người khác si mê mà.
Cố Ninh Hoan ngẩng đầu, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn anh: “Không sai, em cảm thấy anh rất đẹp trai, em rất thích khuôn mặt này của anh, không chỉ mặt đâu, em còn cảm thấy dáng người của anh cũng không tồi chút nào.”
“Cố Ninh Hoan, cô là một cô gái mà nói thẳng ra như vậy, cô không biết xấu hổ sao?” Anh nhéo cằm cô, trào phúng.
Cố Ninh Hoan mở to hai mắt, có chút tủi thân bĩu môi: “Anh là chồng em, em thích mặt và dáng người của anh thì làm sao? Sao lại thành em không biết xấu hổ chứ? Phó Tây Thâm, rõ ràng là anh ghét em nên thấy cái gì cũng không vừa mắt.”
“Ừm, tôi đúng là rất ghét cô, vì vậy thấy chỗ nào của cô cũng không vừa mắt, nên cô đừng ăn vạ trong phòng tôi nữa.” Phó Tây Thâm kéo cánh tay đang ôm cổ mình của cô xuống, đồng thời hơi ngửa người ra sau dựa vào thành ghế, kéo dài khoảng cách giữa hai người.
Cố Ninh Hoan thấy anh như vậy thì không biết cô lại làm gì chọc anh tức giận, nhưng cô vẫn bướng bỉnh ngồi trên đùi anh, không nhúc nhích.
Phó Tây Thâm vươn tay, lười nhác vỗ vỗ lưng cô, nhàn nhạt nói: “Đi xuống.”
Cố Ninh Hoan oán hận trừng mắt, liếc xéo anh một cái. Cô cố ý dịch người lên bụng anh, nhất quyết không đi xuống.
“Em mặc kệ, nếu anh mà không ngủ chung với em thì em sẽ gọi điện cho ông nội của anh nói là anh bắt nạt em.” Cố Ninh Hoan tóm chặt lấy tay vịn của ghế, ra vẻ dù có thế nào cô cũng không đi xuống.
Phó Tây Thâm giật giật khóe môi, véo mặt cô: “Cố Ninh Hoan, cô học cái thói vô lại này từ ai hả?”
“Cái gì mà vô lại chứ? Em rõ ràng là đang đòi quyền lợi của một người vợ nhé. Anh có thấy có đôi vợ chồng nào chia phòng ngủ ngay sau ngày kết hôn đầu tiên không?” Cố Ninh Hoan có chút bất mãn phản kích, có phải cô muốn làm việc gì xấu đâu, cô chỉ không muốn chia phòng ngủ thôi mà.
“Nếu không, anh ngủ trên giường, em ngủ dưới sàn nhà, được không?” Cố Ninh Hoan nhìn sàn nhà bằng gỗ thô bên dưới, giọng điệu vô cùng đáng thương.
Phó Tây Thâm sầm mặt, gật đầu luôn: “Được, vậy cô tự đi ôm một bộ chăn đệm tới đây đi.”