⬅ Trước Tiếp ➡
31.2: Chị đừng khóc “Em nói cái gì?” Cố Khê kinh ngạc hỏi, nếu như Cố Ninh Hoan không cho cô ta 50 ngàn thì làm sao cô ta đi thẩm mỹ viện làm trắng da được?
Cố Ninh Hoan bình tĩnh mở miệng: “Chị không cần sốt ruột, chờ chúng ta đi dạo phố xong em sẽ đi cùng chị đến salon của Lynda, để cô ấy đích thân làm cho chị.”
“Em nói thật sao? Nghe nói Lynda rất kiêu ngạo, minh tinh hạng A trong nước có khi cũng không hẹn trước được cô ta tự mình làm, hơn nữa giá làm đẹp của cô ta rất cao, chị…” Cố Khê muốn nói lại thôi nhìn Cố Ninh Hoan, ám chỉ trong mắt rất rõ ràng.
Đương nhiên Cố Ninh Hoan sẽ không làm Cố Khê thất vọng, cô rất dứt khoát đồng ý yêu cầu của Cố Khê, chỉ có điều là không biết sau khi Cố Khê làm đẹp xong rồi thì có còn cười vui vẻ như bây giờ được nữa không.
Cố Khê thấy Cố Ninh Hoan đồng ý thì trong mắt cô ta đầy ý cười và sự khinh bỉ với Cố Ninh Hoan, vừa rồi Cố Ninh Hoan từ chối cho cô ta 50 ngàn thì cô ta còn tưởng Cố Ninh Hoan đã trở nên thông minh, không ngờ Cố Ninh Hoan vẫn ngu xuẩn đến đáng thương như lúc trước, so với việc để Lynda tự tay làm đẹp thì 50 ngàn có là gì chứ?
“Vậy chúng ta đừng lề mề nữa, bây giờ đi mua quần áo, mua quần áo xong thì lập tức đi làm đẹp.” Thái độ của Cố Khê với Cố Ninh Hoan lập tức trở nên nhiệt tình, cô ta tiến lên kéo tay Cố Ninh Hoan, dáng vẻ rất vội vã.
Cố Ninh Hoan cũng rất phối hợp tính tiền rồi đi theo.
Cố Khê nhìn thấy thẻ tín dụng trong tay Cố Ninh Hoan thì trong mắt tràn ngập ước ao.
Thẻ tín dụng trong tay Cố Ninh Hoan là thẻ cô dùng từ nhỏ đến lớn, cũng là thẻ do ông nội tự tay đưa cho cô, hạn mức cao nhất của cái thẻ này là bao nhiêu thì cô ta không biết, chỉ biết rằng cho tới bây giờ dù Cố Ninh Hoan thích cái gì thì đều mua ngay mà tấm thẻ này vẫn chưa từng hết tiền.
Còn cô ta thì đến một cái túi xách 50 ngàn cũng không mua nổi, thậm chí mỗi ngày đều phải về nhà đúng 7 giờ nếu không người cha nóng tính của cô ta sẽ đánh cô ta rất dã man.
Nhưng cho dù Cố Ninh Hoan có đáng ngưỡng mộ thế nào thì ngày vui của cô cũng không còn lâu nữa, chỉ cần cô ngoại tình với Kỷ Tử Hành trong khi còn đang là vợ của Phó Tây Thâm thì cả đời này cô sẽ bị buộc lại với tên vô dụng Kỷ Tử Hành kia, đến lúc đó… cuộc sống sung sướng của công chúa nhỏ nhà họ Cố xem như kết thúc.
“Cố Khê, hình như chị rất vui thì phải?” Cố Ninh Hoan rút tay khỏi tay Cố Khê, giọng nói hơi lạnh lẽo.
Đương nhiên là Cố Khê rất vui, chỉ cần tưởng tượng đến dáng vẻ thê thảm sau này của Cố Ninh Hoan thì trong lòng cô ta vui không chịu được: “Đúng vậy, bởi vì được đi dạo phố với em nên chị rất vui. Dù sao ở nhà họ Cố thì chị thích Ninh Hoan nhất, Ninh Hoan, chúng ta phải làm chị em tốt cả đời đấy nhé!”
Cố Ninh Hoan cười nhạt không đáp, Cố Khê thấy Cố Ninh Hoan nở nụ cười thì thầm nghĩ chắc rằng Cố Ninh Hoan đồng ý với lời cô ta nói.
Hai người cùng nhau đi vào một cửa hàng trang sức, lúc Cố Khê đối mặt với nhân viên bán hàng thì rất kiêu ngạo, ngón tay mảnh khảnh chỉ lung tung: “Gói mấy thứ này lại, tôi mua hết.”
“Dạ, cô Cố.” Nhân viên cười hớn hở, cung kính nói.
Nhân viên nhanh nhẹn gói đồ lại, sau đó nói: “Cô Cố, đã gói đồ xong hết cho cô rồi, giảm giá xong còn lại 35 vạn ạ.”
“Giảm giá? Nói giỡn hả? Cố Khê này mua đồ thì có bao giờ cần giảm giá? Tôi không phải đồ quê mùa nghèo khổ như mấy người mà ngày nào cũng để ý mấy đồng giảm giá đâu!” Trong mắt Cố Khê đầy khinh thường nhìn nhân viên bán hàng, dù sao cô ta có mua nhiều tới đâu thì người trả tiền cũng là Cố Ninh Hoan, cho nên sao cô ta phải tiết kiệm tiền cho Cố Ninh Hoan chứ, cô ta còn ước gì tiêu thật nhiều tiền của cô nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡