⬅ Trước Tiếp ➡
32: Đêm qua cô mất mặt ở Thập Nhật Hoan chưa đủ à? Nhân viên bán hàng bị Cố Khê nói vậy thì mặt trắng bệch, vốn dĩ cô ta chỉ tốt bụng muốn giúp Cố Khê tiết kiệm ít tiền, nhưng không ngờ rằng lòng tốt của mình lại bị chế nhạo như vậy. Nhưng nghĩ đến việc Cố Khê tiêu 35 vạn này sẽ mang lại tiền hoa hồng cho mình nên cô ta đành phải nén uất ức, cười gượng hỏi: “Xin hỏi cô Cố quẹt thẻ sao ạ?”
“Cô đang nói nhảm sao? Ai lại mang 35 vạn tiền mặt trên người chứ? Tôi nói này, có phải nhiều năm rồi cô không dùng não không? Cô ngu vậy, đi ra đường không sợ bị xe đâm chết hả?” Cố Khê bình tĩnh nói ra những lời cực kỳ sỉ nhục người khác.
Nhân viên bán hàng chỉ lễ phép hỏi một câu lại không ngờ sẽ bị trách mắng nặng nề như vậy.
Hỏi một câu có phải quẹt thẻ không, đây là câu hỏi bình thường mà cũng bị mắng không ra gì, khóe mắt của nhân viên bán hàng đỏ lên nhưng cô ta vẫn cố gắng mỉm cười: “Nếu vậy làm phiền cô Cố đưa thẻ ngân hàng cho tôi, tôi giúp cô quẹt thẻ.”
“Ninh Hoan, gần đây chị hơi kẹt tiền, em có thể giúp chị trả trước được không? Chờ có tiền chị sẽ trả lại cho em.” Cố Khê quay đầu, trên mặt là nụ cười thân thiết, hoàn toàn khác với vẻ khắc nghiệt lúc nói chuyện với nhân viên bán hàng.
Cố Ninh Hoan cười: “Cố Khê, nếu như chị không có tiền thì mua cái gì? Hơn nữa nếu em không nhớ nhầm thì sinh hoạt phí mỗi tháng nhà chị cho chị còn không bằng số lẻ của 35 vạn nữa mà.”
Cố Ninh Hoan vừa dứt lời thì trong tiệm trang sức trở nên vô cùng yên tĩnh, nhân viên bán hàng trợn to mắt nhìn Cố Khê.
Cô ta là khách quen trong tiệm nên nhân viên bán hàng thực sự không ngờ tới việc cô ta không có tiền!
Lúc này nhân viên bán hàng chợt nhớ ra, hình như chỉ có lúc cô ta và Cố Ninh Hoan đi cùng nhau thì cô ta mới mua nhiều như vậy, còn lúc khác cô ta chỉ xem rồi đi, ngẫu nhiên có mua cũng chỉ mua vài món nhỏ một hai ngàn mà thôi.
Vừa rồi Cố Khê sỉ nhục mình như vậy, không phải là kiêu ngạo cho đã rồi kết quả lại không có tiền mua đấy chứ?
Ánh mắt nhân viên bán hàng dừng lại trên người Cố Khê mang theo ý tìm tòi nghiên cứu, giọng nói cũng có phần nghi ngờ: “Cô Cố, xin hỏi bây giờ cô có quẹt thẻ không?”
Trên mặt Cố Khê hiện lên vẻ xấu hổ, cô ta quay đầu lại, hơi tức giận nói với Cố Ninh Hoan: “Ninh Hoan, em nói gì vậy? Dù sao chúng ta cũng là người một nhà, em phân biệt rạch ròi với chị như vậy chẳng lẽ không sợ ông nội tức giận sao?”
Người một nhà?
Kiếp trước Cố Khê cũng nói như vậy khiến cô không ngừng trả tiền cho cô ta.
Cô coi Cố Khê như người một nhà, kết quả lúc tổ chức lễ tang cho người anh trai đã táng thân trong biển lửa của cô, Cố Khê ra vẻ khổ sở trong tang lễ nhưng vừa rời khỏi thì lập tức lên mạng mắng chửi anh trai cô.
Ông nội bị Cố Thi và Kỷ Tử Hành cấu kết hại chết, cô tuyệt đối không tin Cố Khê không biết gì, cô trả tiền mua sắm giúp Cố Khê, kết quả Cố Khê lại cấu kết với Cố Thi bày kế hại cô, Cố Ninh Hoan cô không tiêu thụ nổi một “người nhà” tàn nhẫn độc ác như Cố Khê!
“Cố Ninh Hoan, nếu em thật sự không muốn cho chị vay tiền thì cùng lắm thì chị gọi điện vay ông nội, để ông nhìn kỹ xem đứa cháu gái mà ông yêu thương nhất độc ác thế nào!” Cố Khê thấy Cố Ninh Hoan không nói lời nào thì cảm thấy mất hết mặt mũi, cô ta nổi giận đùng đùng chạy đến trước mặt Cố Ninh Hoan mà chỉ trích.
Cố Ninh Hoan mỉm cười, bình tĩnh nói: “Cố Khê, chị không cần phải tức giận như vậy, chút việc nhỏ giữa chúng ta này không cần phải kinh động tới ông nội, huống chi em cũng không nói là không cho chị mượn tiền.”
Cố Khê nghe cô nói vậy thì cười lạnh, cô ta biết ngay loại vô dụng như Cố Ninh Hoan sẽ không chịu nổi hù dọa mà.
“Nếu vậy thì em còn lãng phí thời gian làm gì, còn không mau đi trả tiền đi, đừng làm lỡ thời gian của chị!” Giọng điệu của Cố Khê vẫn rất tức giận, ai không biết còn tưởng rằng Cố Ninh Hoan đã vay tiền của Cố Khê.
Nhân viên bán hàng nghe Cố Khê nói vậy thì trong mắt lộ rõ khinh bỉ, chỉ cảm thấy Cố Khê này thật sự quá hoang đường.
Vay tiền của người khác mà còn có thái độ như vậy, cũng may Cố Ninh Hoan tốt tính có thể nhịn được, nếu đổi thành cô ta thì cô ta đã sớm tuyệt giao với người thân kiểu này rồi.
“Xin hỏi rốt cuộc là ai trả tiền ạ?” Nhân viên bán hàng không nhịn được mà hỏi, trong giọng nói đối cũng có phần lạnh lẽo.
Cố Ninh Hoan thấy thái độ của Cố Khê như vậy cũng không tức giận mà chậm rãi lấy ví tiền ra.
Cố Khê thấy Cố Ninh Hoan lấy ví tiền ra thì lập tức vươn tay muốn cướp ví tiền của cô để hưởng thụ cảm giác được quẹt thẻ, không ngờ Cố Ninh Hoan lại hơi nghiêng người tránh tay cô ta: “Cố Khê, rốt cuộc chị muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn giật tiền?”
Câu nói này của Cố Ninh Hoan không lớn nhưng cũng đủ cho người xung quanh có thể nghe thấy rõ ràng.
“Cố Khê, đêm qua cô mất mặt ở Thập Nhật Hoan còn chưa đủ hả? Bây giờ còn làm ra được chuyện như cướp ví tiền của cô cả nhà họ Cố, nếu tôi là cô thì đã không còn mặt mũi nhìn người ta rồi!”
Hoa Noãn đứng cách đó không xa, trong mắt đầy khinh thường nhìn Cố Khê.
Cố Ninh Hoan liếc mắt nhìn Hoa Noãn, không ngờ lại có thể gặp Hoa Noãn ở chỗ này.
“Hoa Noãn, cô câm miệng cho tôi! Chuyện của tôi khi nào đến lượt cô quản?” Cố Khê nhìn thấy Hoa Noãn thì trên mặt đầy thấp thỏm lo âu.
Đương nhiên là Cố Ninh Hoan biết Cố Khê đã mất mặt thế nào ở Thập Nhật Hoan vào ngày hôm qua, bởi vì đó là do cô làm, nhưng cô vẫn cố ý mở miệng hỏi: “Hoa Noãn, cô không có chứng cứ thì đừng nói bậy, Cố Khê là người đúng mực, sao có thể làm ra chuyện mất mặt được?”
“Đủ rồi! Ninh Hoan, chúng ta không cần phải tranh chấp với Hoa Noãn, dù sao cha của cô ta là thị trưởng, chị không cần mua đồ nữa, chúng ta đi nhanh đi!” Hình như Cố Khê rất sợ hãi, cô ta vội vội vàng vàng muốn kéo tay Cố Ninh Hoan đi, nhưng Cố Ninh Hoan vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.
Hoa Noãn cũng là người không sợ rắc rối, cô ta đã sớm khó chịu với hành vi dùng tiền người khác giả giàu có của Cố Khê, bây giờ có cơ hội đương nhiên sẽ không bỏ qua.
“Cố Khê, cô đi vội như vậy làm gì? Chẳng lẽ là sợ tôi nói ra chuyện ngày hôm qua cô bị tiêu chảy ở Thập Nhật Hoan sao? Nghe nói lúc đi vào phòng vẫn là một cái váy trắng tinh, kết quả lúc ra khỏi phòng thì từ phần eo trở xuống đều dính thứ cô thải ra!” Giọng nói của Hoa Noãn tràn đầy trào phúng, tốt xấu gì Cố Khê cũng đã hơn hai mươi tuổi, không ngờ còn có thể làm ra chuyện mất mặt như vậy!
Người ngồi cùng phòng với Cố Khê lúc ấy đều là bạn tốt của cô ta và những người có uy tín có danh dự của xã hội thượng lưu, nghe nói đa số bọn họ đều vừa nôn vừa chạy khỏi phòng.
Tất cả người của Thập Nhật Hoan đều biết bởi vì Cố Khê nhảy quá hăng nên bị tiêu chảy.
Đương nhiên, còn có người nói cô ta phê thuốc nên mới không khống chế được!
⬅ Trước Tiếp ➡