⬅ Trước Tiếp ➡
38.1: Mặc cái váy hở hang như vậy. Vào khoảng thời gian này ở kiếp trước thì cô đã ly hôn với Phó Tây Thâm nên cũng không biết ai sẽ tới đưa thiệp mời vào hôm nay, có lẽ là quản gia nào đó tới.
Mà khi Cố Ninh Hoan sửa soạn xong xuống lầu liền nghe thấy một giọng nói chói tai.
Thôi Nghệ Phỉ ngồi trên sô pha, nói với Cố Thi ngồi bên cạnh: “Cháu nói xem, Cố Ninh Hoan này thật là không có gia giáo, chúng ta tốt bụng tới đây đưa thiệp mời cho nó mà nó lại lề mề mãi, tới bây giờ cũng không chịu xuống, không biết có phải cố ý không nể mặt chúng ta hay không?”
“Bác đừng nên trách Ninh Hoan, từ nhỏ Ninh Hoan đã không có cha mẹ, khó tránh khỏi chuyện tình tính có hơi tùy hứng, nhưng cháu tin chỉ cần thêm chút thời gian, chờ bác dạy dỗ Ninh Hoan cẩn thận thì Ninh Hoan chắc chắn sẽ trở thành người tốt hơn thôi.” Cố Thi ngồi bên phải Thôi Nghệ Phỉ, bình tĩnh châm ngòi ly gián.
Quả nhiên, lúc Thôi Nghệ Phỉ nghe thấy Cố Ninh Hoan không có cha mẹ, sắc mặt lộ rõ khinh thường: “Cha mẹ Cố Ninh Hoan chết sớm cũng tốt, như vậy cũng không cần phải đối mặt với một đứa con gái không biết xấu hổ theo đuổi người làm, nếu con gái bác cũng làm trò mất mặt như Cố Ninh Hoan thì bác đã sớm…”
“Bác đã sớm làm gì?” Giọng nói lạnh lùng của Cố Ninh Hoan vang lên làm Thôi Nghệ Phỉ giật mình bật dậy.
Bà ta nhìn Cố Ninh Hoan đứng trên cầu thang, trên mặt cũng không trang điểm đậm như lúc trước mà trang điểm theo kiểu nhẹ nhàng, cô xinh đẹp tới nỗi làm người đã sống nửa đời người như bà ta cũng không nhịn được mà sáng mắt.
Thôi Nghệ Phỉ có xuất thân thấp kém, ngày thường đã không có khí chất gì, thật sự không hiểu loại người như vậy đã dùng thủ đoạn gì để dụ dỗ khiến cho bác cả của Cố Ninh Hoan, cũng chính là cha của Cố Khê đến nỗi thần hồn điên đảo, không thèm để ý sự phản đối của ông cụ Cố mà cưới Thôi Nghệ Phỉ về nhà.
Lúc ấy ông cụ Cố vì quyết định của bác cả của Cố Ninh Hoan mà vô cùng tức giận, cũng luôn vì không thích Thôi Nghệ Phỉ mà ghét luôn cả nhà bác cả.
Lẽ ra bác cả đã làm ông cụ Cố tức giận vì chuyện hôn sự thì đương nhiên phải cố gắng trong chuyện công ty hơn. Nhưng không ngờ sau khi ông ta cưới Thôi Nghệ Phỉ thì lại bỏ bê công việc ba tháng liên tiếp, không chỉ làm cho một đơn hàng lớn trị giá ba trăm triệu thất bại mà còn tuôn ra bê bối nhận hối lộ, ông cụ Cố tức giận đã đuổi ông ta đến công ty con, để ông ta làm một phó tổng giám đốc nhàn hạ, từ đó không cho ông ta nhúng tay vào những chuyện quan trọng của nhà họ Cố nữa.
Đương nhiên là Thôi Nghệ Phỉ không phục chuyện ông cụ Cố đối xử với chồng mình như vậy, nhưng bà ta lại không có gan đi lý luận với ông cụ Cố, đành chỉ ở nhà nguyền rủa cha mẹ Cố Ninh Hoan, bà ta cảm thấy đều tại bọn họ nên bác cả của Cố Ninh Hoan mới không ở lại tổng công ty được.
Cho nên khi nhận được tin máy bay mà cha mẹ Cố Ninh Hoan đi gặp sự cố thì Thôi Nghệ Phỉ vui muốn chết, trong lòng cho rằng công ty nhà họ Cố sẽ rơi vào tay bọn họ là cái chắc. Nhưng ông cụ Cố thà để mình vất vả quản lý chuyện công ty cũng không hề để bác cả giúp, thậm chí sau khi anh trai Cố Ninh Hoan tốt nghiệp thì liền giao công ty cho anh ta.
Thù mới hận cũ chồng chất làm Thôi Nghệ Phỉ rất ghét hai anh em Cố Ninh Hoan, chỉ mong Cố Ninh Hoan chết sớm một chút.
Bà ta nhìn cái váy dài đến cẳng chân của Cố Ninh Hoan, nói: “Cô còn nhỏ tuổi mà đã mặc cái váy hở hang như vậy, không sợ ra đường bị người ta kéo đi cưỡng hiếp tập thể sao?”
⬅ Trước Tiếp ➡