⬅ Trước Tiếp ➡
38.2: Mặc cái váy hở hang như vậy. Cố Thi nghe Thôi Nghệ Phỉ nguyền rủa Cố Ninh Hoan như vậy thì trên mặt lộ vẻ lo lắng sốt ruột nhưng trong lòng lại vui muốn chết.
“Bác à, ngày hôm qua con gái Cố Khê của bác làm ra chuyện mất mặt ở Thập Nhật Hoan, bác không về nhà dạy dỗ con gái mình mà chạy tới chỗ cháu nói mấy lời này thì có tác dụng gì?” Cố Ninh Hoan vừa ngồi xuống sô pha, hầu gái lập tức bưng nước trà cho cô, cô ngước mắt lên, ánh mắt vừa còn mang chút buồn ngủ nay đã tỉnh táo hẳn.
Thôi Nghệ Phỉ hơi sửng sốt, căn bản không rõ lời này của Cố Ninh Hoan có ý gì, bà ta lạnh mặt nói: “Cô đang nói bậy gì đó? Cố Khê nhà tôi tài giỏi như vậy thì có thể làm ra trò mất mặt gì? Người mất mặt duy nhất ở nhà họ Cố chỉ có cô thôi!”
“Đúng vậy! Sao Cố Khê có thể làm ra chuyện mất mặt gì được, từ trước đến nay Cố Khê là người rất có chừng mực. Ninh Hoan, chị biết cuộc sống của em bây giờ không được như ý, nhưng cho dù em có sống không tốt thì cũng không nên vu oan Cố Khê để nâng cao giá trị con người của mình được!” Cố Thi nhăn mày, đương nhiên cô ta biết ngày hôm qua Cố Khê mất mặt như thế nào, nhưng cho dù biết thì cô ta vẫn phải giấu Thôi Nghệ Phỉ, nếu không Thôi Nghệ Phỉ mà biết được con gái mình gây ra chuyện gièm pha lớn như vậy thì làm gì có tâm tình tới gây sự với Cố Ninh Hoan kia chứ?
“Đúng vậy! Có một số người đúng là đê tiện, cả ngày không biết làm gì chỉ muốn người khác cũng mất mặt như mình! Tâm địa độc ác vậy bảo sao cha mẹ chết sớm!” Thôi Nghệ Phỉ lại tiếp tục mắng chửi.
Cố Ninh Hoan cười lạnh, vươn tay lấy cái Ipad rồi click mở video trên group chat bạn bè, cô xoay màn hình về phía Thôi Nghệ Phỉ: “Bác à, bác mở to mắt nhìn cho kỹ, rốt cuộc là ai vu oan ai nhé?”
Vốn dĩ Thôi Nghệ Phỉ không muốn xem đoạn video này bởi vì cho dù từ ngày hôm qua bà ta đã không nhìn thấy con gái mình nhưng một người có chừng mực như con gái bà ta thì có thể làm ra chuyện mất mặt gì được?
Nhưng mà sau khi bà ta nghe được tiếng hét quen thuộc trong video thì bắt đầu cảm thấy không ổn, sắc mặt bà ta chậm rãi từ đỏ thành xanh, rồi lại từ xanh thành trắng.
Người trong video đúng thật là Cố Khê, hơn nữa bà ta còn nghe loáng thoáng được người ta nói mấy chữ mất khống chế, vậy nên con gái yêu của bà ta thật sự mất khống chế trước mặt mọi người sao?
Thôi Nghệ Phỉ vươn tay muốn đập cái Ipad trước mặt nhưng Cố Ninh Hoan lại nhanh rụt tay lại.
“Bác à, bác tức giận thì tức giận, nhưng sao lại muốn đập Ipad của cháu? Hay là bác cho rằng chỉ cần đập Ipad của cháu là có thể chôn vùi sự thật chuyện Cố Khê mất mặt?” Cố Ninh Hoan cười lạnh, nhìn khuôn mặt khó coi của Thôi Nghệ Phỉ thì trong lòng cảm thấy vô cùng sảng khoái.
Mặt Thôi Nghệ Phỉ vì tức giận mà đỏ bừng, trực tiếp cầm lấy chén trà trước mặt ném xuống chân Cố Ninh Hoan: “Cố Khê xảy ra chuyện lớn như vậy mà mày không giúp nó lại còn ở chỗ này cười trên nỗi đau của người khác! Tao nói cho mày biết, tao sẽ không bỏ qua chuyện này, tao nhất định sẽ làm mày phải trả giá đắt!”
“Bác à, chuyện này cháu bị oan mà, cháu cũng chỉ vừa mới nhìn thấy cái video này thôi, tối hôm trước cháu không ở hiện trường, nhưng Cố Thi lại có ở đó đấy.” Cố Ninh Hoan click tạm dừng video, khuôn mặt Cố Thi ở trong hình khá mờ, nhưng vẫn có thể nhận ra được.
Cố Thi bỗng ngẩng đầu, không ngờ được rằng video đám người kia quay lại có hình mình.
“Lúc Cố Khê xảy ra chuyện có phải cô cũng ở đó không?” Thôi Nghệ Phỉ nghiến răng nghiến lợi nhìn Cố Thi, mở miệng chất vấn.
⬅ Trước Tiếp ➡