39.2: Mày tưởng mày cao quý lắm chắc? “Không sai, Cố Ninh Hoan, từ trước đến nay tính cách của cô đã ương ngạnh, ở nhà họ Cố có người nào mà cô thật sự để vào mắt chứ? Nếu như hôm nay cô không lấy ra được chứng cứ nghi ngờ Cố Thi thì tôi sẽ đi nói chuyện này với cha!” Trong mắt Thôi Nghệ Phỉ đầy oán hận, hận không thể chạy lên lột sạch quần áo của cô để cô mất mặt ngay lập tức.
Dựa vào đâu mà con gái bà ta bị người ta quay video chế nhạo còn Cố Ninh Hoan lại có thể bình tĩnh ngồi đây? Bà ta không cam lòng!
“Chứng cứ của cháu chính là status do Cố Khê tự gửi cho bạn bè.” Cố Ninh Hoan click vào ảnh đại diện của Cố Khê, mở tất cả status với bạn bè trong vòng một ngày của Cố Khê lên cho Thôi Nghệ Phỉ xem.
Cố Thi không thể nhìn thấy được status này của Cố Khê, bởi vì đó đều là lời chửi bới Cố Thi, nói cô ta đê tiện mà không tự biết, cả ngày tự coi mình là cô chủ nhà họ Cố, thậm chí nhìn thấy mình ở Thập Nhật Hoan còn không biết xấu hổ mà tiến đến chào hỏi mình.
Thôi Nghệ Phỉ nhìn thấy mấy status này thì tức suýt nữa ngất xỉu, bà ta đứng lên tóm lấy một cánh tay của Cố Thi, giơ tay lên tát một cái thật mạnh vào mặt Cố Thi.
“Cái đồ đê tiện này! Mày dám lừa gạt bà đây, mày tưởng mày cao quý lắm chắc? Nếu không phải Cố Diên thấy mày đáng thương nên nhặt mày về thì không biết bây giờ mày bị bán đi đâu rồi!” Vì bị lừa làm Thôi Nghệ Phỉ rất tức giận, đầu óc không còn tình táo, bà ta đè lên người Cố Thi, tát ba cái “bốp bốp bốp” liên tiếp khiến Cố Thi choáng hết cả óc.
Đương nhiên là Cố Thi muốn chống lại, cô ta không phải bông sen trắng thật sự thì sao có thể cam tâm bị người ta đánh như vậy, nhưng nhiều năm nay cô ta được nhà họ Cố nuông chiều, căn bản là không đánh lại nổi loại đàn bà lăn lộn đầu đường xó chợ từ nhỏ như Thôi Nghệ Phỉ, sau khi ăn mấy cái tát liên tục thì mặt cô ta sưng lên, khóe môi còn chảy máu.
Cho dù bị đánh như vậy nhưng trong mắt Cố Thi không hề có một giọt nước mắt mà là đầy sự thù hận.
“Bác, việc bác nên làm bây giờ là nhanh chóng về nhà xử lý chuyện của Cố Khê, nếu không chuyện chị ấy mất khống chế cứ được lan truyền như vậy thì có lẽ sẽ trở thành trò cười của cả xã hội thượng lưu mất.” Lúc Cố Ninh Hoan thấy Cố Thi bị đánh đủ rồi thì mới mở miệng ngăn cản.
Không phải cô lo cho Cố Thi mà là cô chỉ cảm thấy họ ồn quá thôi.
“Cố Ninh Hoan, cô đừng có cười trên nỗi đau của người khác! Cô cũng không phải loại người tốt lành gì đâu!” Thôi Nghệ Phỉ trừng mắt nhìn Cố Ninh Hoan một cái, nổi giận đùng đùng lấy một cái thiệp trong túi xách ra ném xuống bàn rồi vội vã rời đi.
Cố Thi ngồi dậy, nước mắt rơi như mưa: “Ninh Hoan, thật sự cám ơn em, nếu như không có em thì chị không biết phải làm sao nữa. Nhưng em phải tin tưởng chị, chị thật sự không gặp được Cố Khê ở Thập Nhật Hoan, chị biết từ trước tới nay Cố Khê rất ghét chị, sao chị có thể nói chuyện với cậu ấy được?”
“Cố Thi, tôi cũng cảm thấy bác chỉ dựa vào một cái status mà ra tay đánh cô thì thật sự rất quá đáng, vậy nên cô có suy xét chuyện rời khỏi nhà họ Cố hay không? Chỉ cần cô rời khỏi nhà họ Cố thì cho dù là bác hay là Cố Khê cũng sẽ không ức hiếp cô nữa, cô thấy chuyện này thế nào?” Cố Ninh Hoan mỉm cười, tầm mắt dừng lại trên người Cố Thi, chậm rãi hỏi.