39.1: Mày tưởng mày cao quý lắm chắc? Vành mắt Cố Thi đột nhiên đỏ lên: “Bác, đúng là lúc ấy cháu bị bạn kéo vào một căn phòng, nhưng trong phòng có nhiều người quá, cháu chỉ ở một lúc rồi đi ra. Cháu có thể đảm bảo là lúc ở Thập Nhật Hoan cháu không gặp được Cố Khê, cháu thật sự không biết chuyện Cố Khê bị xấu mặt!”
“Thật sao? Nếu như cô nói dối thì sao? Cố Thi, cô là đứa nhỏ nhà họ Cố chúng tôi nhận nuôi, cũng vì chuyện này mà từ nhỏ tôi đã thương cô, nếu như cô nhìn thấy Cố Khê thành trò cười cho thiên hạ mà không ra tay giúp đỡ thì tôi sẽ không tha cho cô đâu!” Thôi Nghệ Phỉ nhìn chằm chằm Cố Thi, giống như đang suy đoán xem lời Cố Thi nói là thật hay giả.
Cố Thi thấy Thôi Nghệ Phỉ nghi ngờ thì càng tỏ vẻ yếu đuối đáng thương: “Sao cháu có thể lừa bác được, cháu ở nhà họ Cố từ nhỏ, được nhà họ Cố chăm sóc, cháu lại không có mẹ nên cháu vẫn luôn kính trọng bác như mẹ ruột của mình!”
Thấy Cố Thi nói vậy thì Thôi Nghệ Phỉ hơi lưỡng lự, trong phòng khá tối, nên Cố Thi nói không nhìn thấy được Cố Khê cũng khá hợp lý. Huống chi, Cố Thi cũng khá có tiếng nói trước mặt ông cụ Cố, kế hoạch cướp lấy nhà họ Cố sau này của bọn họ cũng cần Cố Thi giúp đỡ, nếu bây giờ trở mặt cũng không phải chuyện tốt với bọn họ.
Thôi Nghệ Phỉ cố gắng đè nén tức giận trong lòng: “Nếu như lời cháu nói là thật, vậy thì cũng không trách cháu được.”
“Cảm ơn bác đã tin cháu.” Cố Thi nghẹn ngào nức nở mở miệng.
Cố Ninh Hoan duỗi tay nghịch một lọn tóc quăn xõa ở vai, tiếp tục nói: “Thì ra ngày hôm qua Cố Thi không gặp Cố Khê ở Thập Nhật Hoan à? Nếu vậy thì tôi hiểu lầm cô rồi.”
“Không sao, chị bị chút oan ức có là gì, chỉ cần Ninh Hoan và bác không hiểu lầm chị nữa là chị vui rồi.” Cố Thi mở miệng an ủi, nhưng thù hận trong mắt với Cố Ninh Hoan lại rất rõ ràng, rõ ràng tới nỗi Cố Ninh Hoan không thể làm lơ được.
Thôi Nghệ Phỉ nghĩ nếu lúc ấy Cố Thi không ở trong phòng vậy thì chuyện của Cố Khê cũng không trách cô ta được, nên lại nhắm đầu mâu về phía Cố Ninh Hoan: “Cô nhìn xem Cố Thi là đứa trẻ ngoan ngoãn thế nào kìa, không ngờ vì để mình thoát thân mà cô lại hắt hết nước bẩn lên người Cố Thi, có phải lương tâm của cô bị chó hoang ăn mất rồi không hả?”
“Bác, bác đừng tức giận. Cháu không sao, nhưng mà không biết Cố Khê có sao hay không, chắc bây giờ cậu ấy đang rất khổ sở.” Đúng là lúc nào Cố Thi cũng lo lắng cho Cố Khê.
Chuyện này làm Thôi Nghệ Phỉ ngồi không yên, vốn dĩ bà ta tới đây là để sỉ nhục Cố Ninh Hoan, nhưng không ngờ không sỉ nhục được Cố Ninh Hoan mà còn biết Cố Khê đã xảy ra chuyện lớn như vậy.
“Chờ một chút, Cố Thi, có phải lúc nãy cô nói không gặp được Cố Khê ở Thập Nhật Hoan không?” Cố Ninh Hoan thấy Thôi Nghệ Phỉ muốn đứng lên thì cười hỏi.
Cố Thi nhìn Cố Ninh Hoan đầy cảnh giác, không biết vì sao lúc cô ta nhìn thấy Cố Ninh Hoan cười như vậy thì lại cảm thấy sởn hết cả gai ốc.
Nhưng đúng là ngày hôm qua cô ta không nói chuyện với Cố Khê ở trong phòng, từ trước đến nay bọn họ chỉ lén lút gặp nhau, bởi vì Cố Khê khinh thường thân phận con gái nuôi của cô ta.
Nghĩ đến đây, Cố Thi thẳng sống lưng, đột nhiên cảm thấy hơi tự tin: “Đúng vậy, ngày hôm qua ở Thập Nhật Hoan chị thật sự không gặp được Cố Khê. Chẳng lẽ tới bây giờ mà em vẫn không tin chị sao? Nếu em thật sự muốn nhằm vào chị, muốn không tin chị cũng được, nhưng ít nhất em phải lấy ra được chứng cứ chị và Cố Khê gặp nhau ở Thập Nhật Hoan chứ không phải cứ vu oan chị mãi như vậy!”