⬅ Trước Tiếp ➡
40.2: Ninh Hoan, anh biết em muốn ra mặt cho anh. Cho dù bọn họ không để ý những chuyện khác những vẫn phải để ý tới tâm trạng của Cố Ninh Hoan.
“Xin lỗi, cậu Kỷ, nhà tôi còn hai đứa em trai sắp thi đại học, tôi định dùng tiền mà ông cụ Cố cho tôi để đóng học phí bốn năm cho chúng, thật sự không thể động vào số tiền này được, có thể xin anh tha cho tôi lần này được không?” Vệ sĩ ăn nói cực kỳ khép nép trước mặt Kỷ Tử Hành dù anh ta chẳng làm gì sai cả. Bởi bọn họ hiểu rất rõ, ở nhà họ Cố, nếu như đắc tội cô cả thì còn dễ giải quyết, nhưng nếu đắc tội Kỷ Tử Hành và cô chủ Cố Thi, hai người họ ngoài mặt sẽ không so đo với bọn họ nhưng nhất định sẽ tìm cách trả thù lại.
“Chát!” Kỷ Tử Hành giơ tay lên cho vệ sĩ một cái tát mạnh.
“Con mẹ nó cậu là cái thá gì, cậu có biết cái áo sơ mi trên người ông đây có giá không dưới mười vạn không? Ông đây vay tiền cậu là nể mặt cậu đấy! Mẹ nó cậu không cảm ơn thì thôi còn dám từ chối hả? Cậu chờ cho ông đây, nếu hôm nay tôi không đuổi cậu ra khỏi nhà họ Cố thì tên của tôi sẽ viết ngược lại!” Kỷ Tử Hành lại giơ tay lên tát vệ sĩ, nhưng vẫn cảm thấy không đủ, anh ta tiến lên đá mạnh một cái vào bụng vệ sĩ.
Cho dù vệ sĩ có thể né cú đá của Kỷ Tử Hành một cách dễ dàng nhưng lại ngại quan hệ của Kỷ Tử Hành và Cố Ninh Hoan nên lại không dám trốn.
“Xin lỗi, xin lỗi cậu Kỷ, tôi quỳ xuống trước mặt cậu được chưa? Cầu xin cậu đừng để cô chủ đuổi việc tôi, cha mẹ tôi đã không còn, nhà tôi chỉ có mình tôi là trụ cột…” Vệ sĩ nhịn đau đớn ở bụng, cong gối muốn quỳ xuống trước mặt Kỷ Tử Hành.
“Đủ rồi! Không được quỳ!” Cố Ninh Hoan cau mày, nhìn thấy hết vẻ cao ngạo của Kỷ Tử Hành.
Cô mới chỉ gọi điện ngưng thẻ của Kỷ Tử Hành mấy ngày mà thôi, không ngờ Kỷ Tử Hành đã ra nông nỗi phải đi vay tiền mà sống. Quả nhiên, Kỷ Tử Hành là một kẻ vô dụng cặn bã giống y như lời mà mấy người Cố Thi đã nói.
“Cô cả, cô cả, tôi xin lỗi, tôi không cố ý đắc tôi cậu Kỷ đâu, xin cô hãy tha cho tôi! Xin đừng đuổi việc tôi!” Vệ sĩ nhìn thấy Cố Ninh Hoan thì nghĩ chắc chắn rằng Cố Ninh Hoan muốn ra mặt cho Kỷ Tử Hành, anh ta sợ đến nỗi run chân.
Kỷ Tử Hành nhìn thấy Cố Ninh Hoan xinh đẹp giống như một đóa hoa hồng còn đọng sương, đúng là từ lúc Cố Ninh Hoan kết hôn thì ngày càng trở nên xinh đẹp.
Đặc biệt là đôi chân dưới làn váy kia, vừa trắng vừa thẳng, không biết nếu quấn lên hông anh ta sẽ có cảm giác sướng cỡ nào.
Trước kia anh ta cảm thấy Cố Ninh Hoan chỉ đẹp bình thường, không thể nào bắt mắt bằng Cố Thi được, hơn nữa Cố Ninh Hoan còn ăn mặc rất quê mùa, nhưng bây giờ sau khi Cố Ninh Hoan thay đổi kiểu tóc và cách ăn mặc thì vẻ ngoài lại trở nên vô cùng lóa mắt.
“Ninh Hoan, anh biết em muốn ra mặt cho anh nhưng không cần đâu, chỉ cần em đuổi việc tên vệ sĩ này rồi khôi phục thẻ cho anh là được. Nhưng mà phải nói thật, Ninh Hoan, bây giờ em càng ngày càng đẹp, làm cho người ta chỉ muốn… Hì hì, hay là chúng ta vào phòng tâm sự nhé?” Kỷ Tử Hành nhìn thấy Cố Ninh Hoan xuất hiện thì nghĩ chắc chắn rằng Cố Ninh Hoan đã hối hận nên đến tìm anh ta.
Dù sao nói thế nào thì Cố Ninh Hoan đã theo đuổi anh ta nhiều năm như vậy, sao có thể vừa biết anh ta không phải ân nhân cứu mạng của mình thì đã phản bội không thèm để ý anh ta luôn được?
⬅ Trước Tiếp ➡