⬅ Trước Tiếp ➡
 41.1: Chỉ là con của người làm vườn.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Kỷ Tử Hành nhìn vệ sĩ liền hiện lên vẻ khinh miệt.
Hôm nay anh ta phải làm cho người hầu của nhà họ Cố biết, người có thể quyết định sống chết của bọn họ ở nhà họ Cố không chỉ có Cố Ninh Hoan mà anh ta cũng có thể.
Vệ sĩ nhắm mắt lại, trong mắt đầy tuyệt vọng, nếu không làm việc ở nhà họ Cố thì anh ta phải làm gì bây giờ?
Nhưng vệ sĩ cũng không hận Cố Ninh Hoan, anh ta biết cô chủ thật sự thích Kỷ Tử Hành, đáng tiếc là Kỷ Tử Hành không phải người tốt lành gì.
“Cô Cố, cô muốn đuổi tôi, tôi không oán hận lời nào, nhưng Kỷ Tử Hành không phải người đáng để cô trao thân gửi phận, hơn nữa, bây giờ cô đã kết hôn nên cô không nên tiếp xúc nhiều với anh ta nữa.” Vệ sĩ cắn chặt răng, anh ta biết, lời anh ta nói bây giờ sẽ chẳng khiến Cố Ninh Hoan nghe lọt, mà Kỷ Tử Hành cũng sẽ vì lời nói này mà hận anh ta hơn. Nhưng không sao, anh ta biết nếu anh ta đã đắc tội Kỷ Tử Hành thì cũng không hy vọng sống trong thành phố này nữa.
“Đồ khốn, mày dám nói thế à? Tao đá chết mày!” Kỷ Tử Hành giận tím mặt, nhấc chân đá về phía đầu gối vệ sĩ.
Cố Ninh Hoan lạnh lùng hừ một tiếng: “Kỷ Tử Hành! Anh dám đá anh ta một cái thì tôi sẽ phế hai chân của anh!”
Kỷ Tử Hành bị lời nói của Cố Ninh Hoan làm cho ngây người, anh ta quay đầu, ngây ngốc nhìn Cố Ninh Hoan: “Ninh Hoan, em vẫn còn giận anh à? Anh biết, hôm đó ở nhà họ Phó là anh nói sai, nhưng hôm nay em tới nhà họ Cố tìm anh, chẳng lẽ không phải là vì tha thứ cho anh sao?”
“Tôi tới nhà họ Cố tìm anh? Mặt mũi anh lớn thế nào mới có ý nghĩ buồn cười như vậy? Anh là cái gì? Sao tôi phải tới nhà họ Cố tìm anh?” Cố Ninh Hoan châm chọc, cô chỉ cảm thấy Kỷ Tử Hành như đang tấu hài.
Chẳng qua gần đây cô không rảnh tay để xử lý anh ta mà anh ta cho rằng cô bỏ qua cho anh ta ư? Đúng là nực cười.
“Ninh Hoan, lời này của em là có ý gì, chẳng lẽ em tin lời tên vệ sĩ này nói? Anh nói cho em biết, thân phận của tên vệ sĩ này cực kỳ thấp hèn, em đừng nghe lời anh ta!” Kỷ Tử Hành vội vàng rụt chân lại, ánh mắt nhìn chằm chằm người vệ sĩ giống như hận không thể giết anh ta.
Cố Ninh Hoan nâng cằm, ánh mắt lấp lánh, khí chất cao quý, mỗi một động tác của cô đều thể hiện sự giáo dưỡng hoàn hảo của giới hào môn: “Anh nói thân phận của anh ta đê tiện, vậy còn anh? Anh chỉ là con trai của người làm vườn trong nhà tôi, có tư cách gì mà chỉ trỏ ở đây? Hơn nữa, anh ta không hề đê tiện, ít nhất anh ta dựa vào năng lực của mình nuôi sống người nhà! Còn anh, bỏ học đại học, ăn nhậu chơi bời đến bây giờ, anh mới là phế vật đấy!”
Khuôn mặt cô bình tĩnh, giọng nói cũng không lớn, nhưng nói năng có khí phách.
Ánh mắt Cố Ninh Hoan nhìn Kỷ Tử Hành không còn sùng bái và thích như trước, ngược lại rất lạnh nhạt xa cách, thậm chí nếu nhìn kỹ có thể phát hiện trong mắt cô đầy chán ghét.
“Ninh Hoan, em làm sao vậy? Cứ coi như anh không phải ân nhân cứu mạng của em thì tốt xấu gì chúng ta cũng có nhiều năm tình nghĩa, chẳng lẽ em muốn vứt bỏ tất cả sao?” Kỷ Tử Hành vẫn không quen việc một cô gái vốn đi theo sau anh ta lấy lòng nhiều năm đột nhiên lấy vẻ xa lạ đứng trước mặt anh ta như vậy.
Cố Ninh Hoan không nhìn Kỷ Tử Hành, ngược lại nhìn vệ sĩ: “Tôi sẽ không đuổi anh, Kỷ Tử Hành ở nhà họ Cố chỉ là con của người làm vườn chứ không hơn, anh ta không có tư cách đè đầu cưỡi cổ ai.”
“Chỉ là con của người làm vườn.”
Mấy chữ đơn giản này giống như một cái búa đập mạnh vào lòng Kỷ Tử Hành.
Anh ta không thể tin được, Cố Ninh Hoan luôn coi anh ta là người quan trọng nhất thế giới lại cũng có ngày dùng giọng nhẹ nhàng mà nói anh ta như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡