42.1: Cô có giáo dưỡng không? Đời trước Cố Ninh Hoan bị vỏ bọc “ân nhân cứu mạng” quá dày che mờ mắt nên mới coi trọng một người như Kỷ Tử Hành.
“Kỷ Tử Hành, trước đó tôi đã nói rồi, loại phế vật như anh thật sự không xứng để tôi yêu.” Cố Ninh Hoan xoay người, một ánh mắt khinh thường cũng không cho Cố Thi và Kỷ Tử Hành, cô đi vào biệt thự.
Kỷ Tử Hành nhìn bóng lưng của Cố Ninh Hoan, chỉ cảm thấy khủng hoảng: “Cố Thi, chúng ta làm sao bây giờ? Nhìn dáng vẻ của Ninh Hoan hình như rất tức giận, nếu sau này cô ấy không để ý đến anh thì đời anh xong rồi!”
Trong mắt Cố Thi có khinh thường nhìn Kỷ Tử Hành nhưng giọng nói vẫn dịu dàng: “Yên tâm, Ninh Hoan chỉ là chưa chấp nhận được việc anh lừa con bé, chỉ cần anh làm Ninh Hoan trở thành người của anh thì con bé sẽ không cáu kỉnh với anh nữa.”
“Em nói là ngủ với Ninh Hoan sao? Nhưng bây giờ cô ấy đã là vợ của Phó Tây Thâm rồi, nếu anh ngủ với cô ấy, chẳng phải Phó Tây Thân sẽ giết anh sao?” Kỷ Tử Hành hoảng loạn, tưởng tượng đến người đàn ông lạnh băng kiêu căng kia, anh ta chỉ cảm thấy sợ tới mức bắp chân cũng nhũn ra.
Lần trước anh ta dám tìm đến nhà họ Phó là bởi vì Cố Thi nói Cố Ninh Hoan quan hệ với người khác, anh ta tưởng đêm tân hôn Cố Ninh Hoan đã ngủ với người khác, đây là một chuyện rất nhục nhã đối với Phó Tây Thâm, anh sẽ muốn chia tay với Cố Ninh Hoan còn không kịp, sao quan tâm cô đi đâu với ai chứ?
Nhưng bây giờ không giống, Cố Ninh Hoan và Phó Tây Thâm đã là vợ chồng thật sự, sao anh ta dám đội mũ xanh cho Phó Tây Thâm?
“Yên tâm, đến lúc đó em sẽ làm chứng cho anh, nói là Ninh Hoan bỏ thuốc ép anh. Như vậy, cho dù Ninh Hoan phải chịu khổ một chút thì còn hơn là anh bị Phó Tây Thâm truy cứu trách nhiệm.” Cố Thi khẽ nói.
Nghe Cố Thi nói như vậy, Kỷ Tử Hành lập tức hưng phấn gật đầu.
Cố Thi nhìn dáng vẻ nhảy nhót của Kỷ Tử Hành thì thầm cười lạnh, cô ta muốn nhìn xem sau này Cố Ninh Hoan sẽ diễu võ giương oai trước mặt cô ta như thế nào sau khi ngoại tình với Kỷ Tử Hành trong lúc vẫn còn là vợ của Phó Tây Thâm.
Cố Ninh Hoan đi vào biệt thự mới biết ông nội cô đến nhà họ Phó chơi cờ, mà anh trai cô thì đã đi làm.
“Cô chủ, cần chúng tôi gọi cậu chủ về không ạ?” Hầu gái cung kính hỏi.
Cố Ninh Hoan xua tay ý bảo không cần, lần này cô về là muốn lấy chút đồ thôi.
Cô đi vào phòng, mở cửa phòng, đi đến tủ đầu giường tìm hộp gỗ cô đặt trong ngăn kéo nhưng không thấy.
Cố Ninh Hoan nhíu mày, ai trong cái nhà này dám lấy đồ của cô? Chỉ có cô ta! Cố Thi!
Cô dùng sức đóng ngăn kéo lại, nén tức giận đi đến phòng Cố Thi, cô mở cửa, đi đến bàn Cố Thi, mở ngăn kéo ở giữa ra, nhìn thấy hộp gỗ bị khóa của cô nằm trong đó.
“Ninh Hoan! Em vào phòng chị…”
“Bốp!”
Cố Thi đi vào phòng liền nhìn thấy Cố Ninh Hoan đang đứng trong phòng cô ta, mới vừa mở miệng dò hỏi nhưng còn chưa nói hết câu đã bị Cố Ninh Hoan tát cho một cái.
“Ninh Hoan, em làm gì vậy? Chị đắc tội em lúc nào, sao em lại đánh chị?” Cố Thi khóc như hoa lê rơi trong mưa, thu hút quản gia Bessy tới.
Bessy là người da trắng, vào năm mười tuổi, cô ta suýt nữa bị cha kế cưỡng hiếp, may có hàng xóm tốt bụng cứu cô ta, hơn nữa còn nhận nuôi cô ta, cho nên cô ta rất quý Cố Thi, người có thân thế giống cô ta. Đời trước chính cô ta là người đã chuẩn bị xăng để Cố Thi phóng hỏa thiêu chết Cố Diên.
“Cô Cố! Cô có giáo dưỡng không? Là một cô gái hiền thục sao có thể tùy ý đánh người?” Bessy lớn tiếng quát Cố Ninh Hoan.