42.2: Cô có giáo dưỡng không? “Dạy dỗ? Nếu vậy, với thân phận là một người hầu như cô mà lại lớn tiếng quát chủ nhân thì cũng là không có giáo dưỡng đấy. Bessy, tôi biết cô không thích tôi, nhưng tốt nhất cô phải hiểu rõ, giữa tôi và Cố Thi, ai mới là chủ nhân của cô! Mỗi tháng là ông tôi phát tiền lương cho cô mà không phải là ông của Cố Thi, nếu cả chuyện cơ bản như vậy cô cũng không biết thì cô có tư cách gì ở lại nhà họ Cố?” Cố Ninh Hoan chậm rãi nói từng chữ, mỗi chữ nói ra đều làm mặt Cố Thi bỏng rát hơn.
Trước kia, rõ ràng Cố Ninh Hoan rất để ý cảm xúc của cô ta, trước nay đều không nói chuyện cô ta không phải là cô chủ nhà họ Cố, vì vậy, dần dà Cố Thi đã thật sự coi mình là cô chủ của nhà này, thậm chí càng ngày càng hận sự tồn tại của Cố Ninh Hoan, nếu không có cô thì cô ta chính là cô chủ duy nhất của nhà họ Cố.
Nhưng hiện tại, Cố Ninh Hoan dùng thái độ mạnh mẽ nhắc nhở cô ta và nhóm hầu gái là cô ta chỉ là người được nhận nuôi, sống nhờ nhà họ Cố mà thôi, cô chủ thật sự của nhà họ Cố là Cố Ninh Hoan.
“Dù cho cô Cố mới là cô chủ, chẳng lẽ cô có thể tùy tiện đánh người sao? Tốt xấu gì cô cũng sống chung với cô Cố Thi nhiều năm như vậy, cô dễ dàng ra tay như thế, không phải rất quá đáng sao?” Ban đầu Bessy còn không tự tin, nhưng càng nói càng cảm thấy mình có lý.
Từ nhỏ Cố Thi đã khổ, không giống như Cố Ninh Hoan từ nhỏ được ông nội yêu chiều, đáng lẽ, Cố Ninh Hoan nên chăm sóc hơn Cố Thi một chút!
Cố Ninh Hoan lấy hộp gỗ trong tay ra: “Chỉ bằng cái này. Đây là đồ của tôi, không bằng mời Cố Thi yếu đuối giải thích một chút, vì sao cái nó lại xuất hiện trong ngăn kéo trong phòng của cô ta.”
Cố Thi nhìn thấy chiếc hộp thì sắc mặt lập tức thay đổi, cô ta không nghĩ tới Cố Ninh Hoan về là vì tìm cái này.
Nhưng rốt cuộc là vì sao?
Rõ ràng trước đây Cố Ninh Hoan đều không cẩn thận, rõ ràng trước nay cô không để bụng mình có bao nhiêu trang sức quý giá.
"Chị chỉ là thấy cái hộp này đẹp cho nên muốn mượn xem mà thôi, cũng không muốn làm gì.” Cố Thi cúi đầu, nhỏ giọng nói, thực tế là cô ta đã sớm muốn cái hộp này.
Nghe nói cái hộp này là di vật của mẹ Cố Ninh Hoan, trước đó cô chưa từng mở ra, nhưng nếu là di vật nhất định rất quý, cho nên Cố Ninh Hoan vừa rời khỏi nhà họ Cố thì cô ta gấp không chờ nổi trộm hộp gỗ đến đây.
Trên mặt Bessy mang theo khinh thường: “Chỉ là một cái hộp mà thôi, cô chủ Cố có quyền thế, cần gì phải để ý cái hộp nát này, đưa cho cô chủ Cố Thi thì sao, từ nhỏ cô ấy không có cha mẹ, không dễ dàng gì!”
“Tôi làm việc thế nào không tới lượt một người hầu như cô chỉ đạo, hình như tôi cô rất nhàn thì phải? Nếu như vậy, không bằng từ hôm nay trở đi cô phụ trách việc vệ sinh cho nhà vệ sinh công cộng ở phía Bắc đi.” Cố Ninh Hoan cười nói, lấy điện thoại gọi cho quản gia ở nhà dưới.
Một phút đồng hồ sau, quản gia Lãnh Hàn đẩy cửa đi vào, cung kính hành lễ với Cố Ninh Hoan: “Cô chủ, xin hỏi cô có việc gì muốn giao ạ?”