Chương 6
đặt cách đây khá xa." Triệu Mô mím môi, ánh mắt lướt qua chiếc ô dựng ở cửa, không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.
Anh nói "Vào trong ngồi đi." Nguyễn Sao co rúm người ngồi ở góc ghế sô pha, quần áo dính chặt vào người, những đường cong lộ ra khiến Triệu Mô cảm thấy khó xử.
Anh lập tức quay đi nhìn sang hướng khác, cụp mắt xuống, lấy chiếc áo khoác đang vắt trên lưng ghế đưa cho cô.
"Cảm ơn." Triệu Mô dùng chiếc cốc mà Nguyễn Sao đã dùng trước đó để rót cho cô một cốc nước ấm "Tôi ở tầng trên..
Lát nữa tôi sẽ đi thay ga trải giường, tối nay cô ngủ ở đó." Nguyễn Sao cúi đầu "Như vậy có tiện không?" Cô tỏ ra dè dặt và ngượng ngùng.
"Tôi sẽ ngủ ở tầng dưới, cô cứ khóa cửa lại, yên tâm." Nhưng điều đó lại khiến cô không yên tâm chút nào Phòng tắm của người đàn ông sống một mình đơn giản đến đáng sợ.
Chiếc bồn tắm kiểu cũ hình như đã lâu không có người dùng đến, thậm chí ở góc còn có xác côn trùng nhỏ.
Cô dùng vòi sen tắm nhanh qua, cũng không mất nhiều thời gian.
Bên cạnh bồn rửa chỉ có một bánh xà phòng và sữa rửa mặt dành cho nam giới, cũng may là trong tủ còn có một chiếc bàn chải đánh răng chưa dùng.
Nguyễn Sao mặc đồ xong, bước ra khỏi phòng tắm, khi đi qua cầu thang, cô vô tình nhìn xuống dưới tầng.
Dưới ánh sáng mờ ảo, nửa người phía trên của người đàn ông đang để trần cực kỳ cường tráng, cơ bắp săn chắc trên bờ vai rộng lớn như đang căng ra mỗi khi anh dùng sức đập vào các bộ phận trên xe.
Vòng eo và cơ bụng của anh không có một chút mỡ thừa nào, mồ hôi từ các múi cơ cuồn cuộn chảy xuống chiếc quần rằn ri bạc màụ Mặt cô đỏ lên, môi khô khốc.
Trong lòng cô đang gào thét Muốn chiếm lấy anh ấy.
Triệu Mô đợi đến tận khuya mới lên lầu tắm rửa để tránh gây hiểu lầm khi cô nam quả nữ ở chung với nhaụ Phòng tắm hơi ẩm ướt, mùi xà phòng bồ kết quen thuộc nhưng bây giờ lại có một chút khác, mùi hương có hơi ngọt.
Triệu Mô nhìn thấy vỏ bàn chải đánh răng mới lấy ra trong thùng rác, chiếc bàn chải mới kia nằm cạnh chiếc bàn chải của mình.
Anh tắm qua, nửa người phía trên để trần của anh vẫn còn chưa lau khô, anh đang định đi xuống lầụ Bất chợt anh nghe thấy từ phòng ngủ bên cạnh có tiếng vật nặng rơi xuống đất.
"Rầm " Nhưng căn phòng tối om.
Anh bước tới gõ cửa "Không sao chứ?" Không ai trả lời.
Vừa quay người định đi thì nghe thấy trong phòng có tiếng kêu rên khe khẽ, là tiếng kêu đau của người phụ nữ.
Nhớ tới chiếc bàn đầu giường tự làm trước đây có vẻ không được chắc lắm, Triệu Mô khẽ nhíu mày, lòng lo lắng.
Anh không suy nghĩ nhiều mà đẩy cửa vào.
Bên trong phòng tối om, nguồn sáng duy nhất chỉ là ánh sáng từ hành lang lọt vào.
Người phụ nữ trên giường ngồi dậy, mở to đôi mắt tròn xoe, ngạc nhiên nhìn người đàn ông.
Cô chỉ mặc một chiếc váy hai dây màu trắng, không mặc áo lót, chiếc chăn phía bên dưới bị vén lên tới eo, chiếc quần lót màu hồng nhạt phía bên dưới như ẩn như hiện.
Ánh sáng trước mặt khiến cô cảm thấy ấm áp như ngọc, làn da trắng nõn mềm mại, bộ ngực lớn căng chặt địu, xương quai xanh thon thả và bờ vai tròn trịa, quầng sáng làm mờ bóng dáng khiến người ta phải suy nghĩ.
Triệu Mô