⬅ Trước Tiếp ➡

đứng yên tại chỗ, hơi thở gần như ngừng lại, quay mặt đi "Tôi nghe thấy có tiếng động." Anh giải thích.
Có thể quá lâu không có phụ nữ, cổ họng anh như thắt lại, bộ ngực đầy đặn, cái bụng phẳng và cánh tay trắng nõn của người phụ nữ đó ngày càng hiện ra rõ ràng trong tâm trí anh.
"Ở đầu giường của anh có thứ gì đó." Nguyễn Sao giả vờ sợ hãi, cô hơi dịch về phía đầu giường, chiếc váy mỏng manh trên người theo động tác cọ xát hơi trượt xuống để lộ một nửa bầu ngực, nhũ hoa màu hồng phấn như ẩn như hiện.
Triệu Mô hít một hơi thật sâu, chậm rãi đến gần cô, ngồi xổm xuống, cái bóng cao lớn của anh đổ xuống bao phủ lấy cả người Nguyễn Sao.
Trước mắt Nguyễn Sao trở nên tối sầm, chỉ có đôi mắt đen mang theo mười phần xâm lược của người đàn ông.
Hơi thở của anh gần đến mức gần như hòa vào hơi thở của cô.
"Có gì ở đó vậy?" Giọng người đàn ông khàn khàn.
Nguyễn Sao lo lắng chớp mắt nhìn anh.
Bốn mắt nhìn nhau, trong ánh sáng mờ ảo, ánh mắt Nguyễn Sao mơ hồ nhưng cực kỳ kiên định, cô tiến về phía trước, thu hẹp khoảng cách giữa hai người, hơi thở ấm áp đan xen.
Cả hai đều biết điều gì sắp xảy ra.
Nguyễn Sao hôn lên môi Triệu Mô, đặt tay lên vai anh, cơ bắp rắn chắc căng cứng nhưng môi lại mềm mại.
Cô vươn đầu lưỡi ra khẽ liếm lên môi của anh.
Người đàn ông này cũng không đẩy cô ra, không phải sao?
Nhưng anh cũng không há miệng, Nguyễn Sao dịch xuống phía dưới hơi dùng sức khẽ cắn lên hầu kết của anh.
Sau gáy bị siết chặt, lòng bàn tay to lớn của người đàn ông gần như có thể túm chặt lấy cổ cô, anh kéo cô ra, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ngấn nước của cô, giọng nói trầm thấp nguy hiểm "Cô có biết mình đang làm gì không?" "Quyến rũ anh." Trong lòng Nguyễn Sao càng ngứa ngáy, cực kỳ khô nóng, cô càng muốn người đàn ông này, anh càng giả vờ bình tĩnh, cô lại càng muốn xé nát lớp ngụy trang của anh, ít nhất đến cuối đời, cơ thể này không còn nữa, cô cũng muốn được hưởng thụ người đàn ông này.
Cô lại hôn anh lần nữa.
Nhưng lần này, bàn tay của đối phương giữ chặt gáy cô, chủ động cạy miệng cô ra, đầu lưỡi thô ráp của anh mạnh mẽ xâm nhập vào bên trong, anh cắn chiếc lưỡi nghịch ngợm của cô, dùng sức mút thật mạnh.
Cô thơm quá, anh quấn lấy chiếc lưỡi mềm mại của cô, gần như thô bạo quét sạch mọi ngóc ngách trong khoang miệng cô, điên cuồng nuốt hết toàn bộ không khí bên trong miệng của cô, sau đó lại lấp đầy bằng hơi thở của chính mình.
Nước bọt của hai người liên tục trao đổi, dính dính nhớp nháp, tiếng nước òm ọp vang lên xung quanh.
Khi đôi môi của hai người tách ra còn kéo theo cả một sợi chỉ bạc trông cực kỳ dâm mỹ.
Cơ thể cường tráng của anh giống như ngọn núi đè xuống, cánh tay rắn chắc của người đàn ông chống ở hai bên sườn của cô, anh cúi người xuống thấp, hơi thở nặng nề, mùi hormone nam tính mạnh mẽ ập vào mặt.
Ánh mắt của anh mang theo mười phần cảnh cáo, hơi thở nóng bỏng của anh phả xuống, giọng nói khàn khàn "Cô chắc chắn chứ?" Nguyễn Sao kéo hai bên dây áo sắp tụt xuống phía dưới một chút, đôi gò bồng đào trắng nõn mềm mại nhảy ra ngoài, phần thân trên trắng nõn như tuyết hoàn toàn lộ ra trước mắt Triệu Mô.
Cô nâng


⬅ Trước Tiếp ➡