Người đàn ông nhíu mày, quan sát cô gái đang bị bịt mắt bằng tấm vải đen.
Dường như nhận ra sự không hài lòng của anh, Phụng Cát tươi cười nịnh nọt "Anh Nghiêu, anh yên tâm, hàng này tuyệt đối sạch sẽ Là sinh viên đại học thuần khiết, bảo đảm còn non nớt."
Ánh mắt Phụng Cát khẽ liếc qua làn da trắng ngần lộ ra từ cơ thể của Hạ Mạt, đầy vẻ tham lam.
Người đàn ông không biểu lộ cảm xúc, liếc nhìn Phụng Cát một cách lạnh lùng "Được rồi, ra ngoài đi."
Hạ Mạt bị người đàn ông kéo vào trong phòng, anh đưa tay gỡ tấm vải đen bịt mắt của cô ra.
Ánh sáng bất ngờ khiến Hạ Mạt không kịp thích nghi, cô bối rối nheo mắt. Sau đó gần như ngay lập tức, cô quỳ sụp xuống, khóc lóc cầu xin "Làm ơn... làm ơn thả tôi đi... tôi, tôi muốn về nhà... cầu xin anh..."
Nước mắt nhòe đi khiến cô không thể nhìn rõ khuôn mặt người đàn ông trước mặt. Trong phòng vang lên giọng nói run rẩy của cô, đều là tiếng cầu xin "Tôi vẫn còn đi học... tôi, tôi không tự nguyện đến đây. Tôi không biết chuyện gì đã xảy ra… làm ơn, làm ơn thả tôi đi… tôi xin anh."
Người đàn ông không đáp lời. Anh đi ra phía sau, tháo dây thừng đang trói chặt hai tay cô.
Vừa được cởi trói Hạ Mạt liền phải chống tay xuống sàn mới không ngã xuống, cô cố gắng đứng lên, nhưng cơn đói và nỗi hoảng sợ chồng chất làm cơ thể cô mềm oặt, hoàn toàn không đủ sức chống đỡ.
Hạ Mạt lảo đảo đứng dậy, nhưng nhanh chóng mất thăng bằng ngã về phía trước.
Ngay lúc đó, một cánh tay đã vươn tới ôm lấy eo cô, giúp cô đứng vững.
Trước mắt dần trở nên rõ ràng hơn, Hạ Mạt lúc này mới nhìn rõ diện mạo người đàn ông đối diện.
Người đàn ông Châu Á có ngũ quan sắc nét, đôi mắt anh sâu thẳm, cũng đang nhìn chăm chú vào cô không chớp mắt.
Phải mất một lúc, Hạ Mạt mới nhận ra tình trạng hiện tại của mình. Quần áo trên người cô chỉ đủ để che đi những bộ phận nhạy cảm, còn lại gần như khỏa thân.
Hạ Mạt xấu hổ, vội vàng đưa tay che đậy cơ thể mình. Nhưng hành động này lại vô tình khiến phần ngực của cô bị ép lại, làm lộ rõ những đường cong gợi cảm.
Thiếu nữ cắn chặt môi, không dám nói thêm lời nào. Cô sợ bất kỳ hành động hay lời nói nào của mình lúc này cũng đều dễ khơi dậy du͙c vọng của người đàn ông trước mặt.
"Em tên gì?"
"Hạ Mạt…"
"Chu Cẩn Nghiêụ" Tên của anh.
Có lẽ vì gương mặt điển trai của người đàn ông, hoặc có lẽ vì cách anh ta cư xử lịch sự, khiến trái tim luôn treo cao của cô thả xuống một chút.
Càng kỳ lạ là, cô sợ hãi người đàn ông này sẽ làm chuyện gì đó với mình, nhưng lại cũng mơ hồ cảm thấy anh không có ác ý...
"Anh có thể... có thể cho tôi một bộ quần áo được không? Tôi muốn... muốn che đi một chút."
"Không cần, mặc vào rồi lát nữa cũng phải cởi ra."
Nghe lời này của Chu Cẩn Nghiêu, mấy ý nghĩ vừa rồi của Hạ Mạt lập tức bay sạch, cô kinh hoảng ngẩng đầu, đôi mắt tràn ngập bất an và sợ hãi "Làm ơn Tôi có tể làm bất cứ việc gì khác Chu tiên sinh, tôi xin anh Đừng... đừng làm vậy "
Chu Cẩn Nghiêu không đáp lại. Anh đi tới bên cạnh, hơi cúi người, lấy từ trong tủ đầu giường ra một hộp thuốc lá.