Anh bật lửa, ánh sáng từ đầu điếu thuốc lập lòe giữa các ngón tay.
Chu Cẩn Nghiêu lạnh mắt, hơi hất cằm về phía phòng tắm "Em đi tắm trước đi."
Khi Hạ Mạt vừa bước vào, anh đã ngửi thấy mùi nước hoa Đông Nam Á đặc trưng trên người cô, mùi hương rất nồng, anh hơi khó chịụ
Thấy Hạ Mạt vẫn đứng yên, ánh mắt đầy khẩn cầu nhìn mình, Chu Cẩn Nghiêu tiến thêm một bước, thu hẹp khoảng cách của hai người, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhaụ
Hạ Mạt sợ hãi lùi lại từng bước nhỏ, muốn tránh xa anh.
Chu Cẩn Nghiêu thấy rõ nhưng không để ý, anh bình thản buông một câu "Em muốn tự tắm, hay để tôi giúp?"
Thiếu nữ nhắm nghiền mắt, khẽ lắc đầu trong tuyệt vọng. Cuối cùng, sau một hồi im lặng, cô mở miệng "Tôi... tôi tự tắm..."
Dù chỉ vài bước chân, nhưng đối với Hạ Mạt, con đường đến phòng tắm dài như một thế kỷ.
Cánh cửa phòng tắm là loại trượt. Cô đẩy nhẹ, rồi lại cẩn thận đóng lại sau lưng.
Khi dòng nước từ vòi hoa sen đổ xuống người, những giọt nước mắt cũng rơi xuống.
Cô không biết hiện giờ mình đang ở đâu, cũng không biết phải làm gì tiếp theo.
Đến khi tiếng nước chảy từ trong phòng tắm vọng ra, Chu Cẩn Nghiêu mới dụi tắt điếu thuốc trong tay, đứng dậy mở cửa phòng.
Ngoài cửa, Phụng Cát vẫn đứng ở đó, tỏ ra vô cùng nghiêm chỉnh. Chu Cẩn Nghiêu nhướng mày "Ý gì đây?"
Phụng Cát cúi người, kính cẩn trả lời "Anh Nghiêu, đây là chỉ thị của ông chủ."
"Cút "
Phụng Cát cúi người càng thấp hơn, nhưng đôi chân lại không hề nhúc nhích.
Chu Cẩn Nghiêu đóng sầm cửa lại, xoay người trở về phòng.
Lát sau, anh đẩy cửa phòng tắm ra.
Hạ Mạt vừa nhìn thấy anh bước vào đã lập tức co rúm ở góc tường.
"Đừng... làm ơn..."
Chu Cẩn Nghiêu như không nghe thấy, anh tiến lên vài bước, ôm lấy cơ thể trần trụi của Hạ Mạt, đặt cô lên bệ rửa mặt phía saụ
Anh giơ tay lau vài lần lên chiếc gương sau lưng cô.
Sau đó lại nắm cằm cô, xoay mặt cô nhìn vào gương.
Có thiết bị nghe lén.
Hạ Mạt nhìn rõ chữ viết trên gương, trong đầu loạn thành một mớ.
Tin tưởng tôi. Chu Cẩn Nghiêu viết thêm.
Không đợi cô kịp phản ứng, người đàn ông đã vươn tay ôm lấy eo cô.
Đột nhiên bị bế lên làm cô giật mình, theo bản năng ôm chặt lấy cổ Chu Cẩn Nghiêu, sợ mình sẽ té.
Lúc bị ôm đặt xuống giường, trong đầu cô vẫn còn suy nghĩ mấy chữ vừa rồi anh viết.
Mà ngay giây sau, người đàn ông đã dùng một tay cởi bỏ chiếc áo ướt sũng còn sót lại trên người cô, sau đó thì nghiêng người đè lên.
Hạ Mạt kinh sợ muốn trốn, nhưng khuôn mặt lại bị anh chế trụ không thể động đậy.
Hàm răng đóng chặt của cô dễ dàng bị anh cậy mở, thiếu nữ kêu nhỏ, hai tay chống trước ngực phản kháng, nhưng đến cùng vẫn là phí công vô ích.
Khi tiếng rên ɾỉ đau đớn vang lên, trong mắt thiếu nữ tràn đầy sợ hãi và không dám tin.
Vừa nảy rõ ràng anh đã nói, tin tưởng anh...
Trong căn phòng yên tĩnh, dần dần đan xen tiếng thở dốc nặng nề.
Cho đến khi mọi thứ kết thúc, hai mắt Hạ Mạt vẫn còn thất thần, chỉ cảm thấy trước mắt toàn bộ đều là ánh sáng chói lòa, cô há miệng thở dốc, lồng ngực phập phồng lên xuống.