⬅ Trước Tiếp ➡
Toàn thân kiệt sức không dậy nổi, tay chân càng mềm nhũn, Hạ Mạt chỉ có thể mặc cho người đàn ông ôm mình vào phòng tắm, tắm rửa một phen rồi lại ôm cô trở về giường.
Lúc Hạ Mạt tỉnh lại lần nữa, sắc trời bên ngoài vừa tờ mờ sáng.
Cô nhìn người đàn ông nằm bên cạnh mình, tất cả ký ức nhanh chóng hiện về.
Mọi thứ xung quanh đều nhắc nhở cô rằng đây không phải là mơ, mà là sự thật
Cô bị lừa bán đến một nơi xa lạ, cách biệt hoàn toàn với gia đình rồi bị một người đàn ông xa lạ cưỡng bức.
Hạ Mạt cố gắng cử động cơ thể, nhưng toàn thân đều đau nhức như thể bị một chiếc xe tải cán qua.
Cô cắn răng chịu đựng, chậm rãi bước xuống giường.
Nhưng đôi chân mềm nhũn suýt nữa thì khiến cô ngã nhào, may mà cô đã kịp bám vào mép giường để giữ thăng bằng.
Hạ Mạt không dám khóc, trong đầu chỉ có một suy nghĩ, cô phải rời khỏi đây, phải thoát khỏi nơi địa ngục đáng sợ này.
Khó khăn di chuyển tới cửa, Hạ Mạt khẩn trương ấn tay nắm mở khóa. Chẳng ngờ cửa vừa mở, ngay lập tức một bóng đen khổng lồ xuất hiện trước mặt cô.
Người đàn ông đó cao gần hai mét, gương mặt dữ tợn, hơi thở phì phò qua mũi. Ánh mắt anh ta hung dữ nhìn chằm chằm vào cô, như thể một kẻ săn mồi đang khóa chặt mục tiêụ
Hạ Mạt nắm chặt chăn, hoảng sợ đóng cửa lại, lùi bước vào phòng.
Nhịp tim cô đập quá nhanh, căng thẳng như muốn nổ tung. Miệng lưỡi càng khô khốc, cô nuốt nước bọt một cách gian nan.
Lần nữa quay người lại, Hạ Mạt càng bị dọa khi thấy Chu Cẩn Nghiêu đã nửa ngồi dậy, ánh mắt anh đang không cảm xúc nhìn cô.
"Tôi…" Vừa mở miệng, cổ họng đã đau như thể bị xé toạc ra.
Ai cũng có thể nhận ra vừa rồi là cô định chạy trốn, Hạ Mạt không dám nghĩ tiếp theo mình sẽ đối xử như thế nào, là bị chơi đùa một cách tàn nhẫn rồi vứt bỏ ở nơi bẩn thỉu nào đó, hay là bị "xử lý" triệt để để không còn mối họa về sau?
Nhưng dù là khả năng nào, kết cục cuối cùng đều là con đường chết.
Nghĩ đến đây, chút sức lực còn lại vừa giúp cô chạy trốn hình như cũng bị rút cạn. Cả người Hạ Mạt vô lực ngã ngồi xuống sàn, mặt mũi tái nhợt như tro tàn.
Chu Cẩn Nghiêu đứng dậy, đi từng bước tiến về phía cô.
Mỗi bước chân anh đạp lên tấm thảm mềm, nhưng đều mang tới cảm giác nặng nề như đang giẫm lên trái tim cô.
Hạ Mạt cam chịu nhắm chặt mắt, chuẩn bị tinh thần chịu đựng sự trừng phạt từ anh. Nhưng ngoài dự đoán, cô chỉ cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng.
Có người đang bế cô lên.
Chu Cẩn Nghiêu ôm Hạ Mạt về lại giường, anh không chút để ý tới ánh mắt nghi hoặc của cô. Chỉ xoay người, rót một cốc nước rồi đưa qua cho cô.
"Cảm… cảm ơn." Hạ Mạt theo thói quen nói lời này, nhưng nói xong cô lại sực nhớ ra tình cảnh của mình, lập tức mím môi, cầm chiếc cốc thủy tinh, uống từng ngụm nhỏ.
Dòng nước thanh ngọt làm dịu đi cổ họng khô rát, cuối cùng Hạ Mạt cũng cảm thấy dễ chịu đôi chút.
Chu Cẩn Nghiêu nhận lại chiếc cốc, khẽ hỏi "Đói không?"
Trong lòng đều là kinh hãi, nên dù đã rất lâu không ăn gì, nhưng Hạ Mạt cũng không có chút cảm giác thèm ăn nào.
Cô cắn môi, lắc đầụ Thế nhưng, đúng lúc này bụng cô lại reo lên một tiếng.
"..."

⬅ Trước Tiếp ➡