⬅ Trước Tiếp ➡

Kết quả thì, Nam cận tự xắn tay mình vào bếp, mới quả thực phát hiện ra.

Thì ra nấu ăn còn khó hơn cả bẻ một mã khóa dài nửa gang tay.
Bữa tối hôm ấy,
Thiên An nhìn một bàn thức ăn đủ thứ món, nhưng lại không một món nào nhìn ra một món nào,
Nó cười cười nhìn Nam cận đang bày ra một vẻ mặt đen sì, đưa đũa gắp chút thức ăn đưa lên miệng.
Lập tức hai mắt muốn trợn ngược, rất chi là giống phim kiếm hiệp hôm trước nó xem, chỉ thiếu cảnh ộc máu ra mà thôi
Ọe
Khạc khạc.
Mặn mặn mặn quá
Nam cận cảm thấy vô cùng quái lạ, rõ ràng là mình đã nấu theo đúng công thức, tại sao lại có thể tạo ra cái thảm cảnh này nhỉ?
Gắp một miếng đưa lên miệng.
Trời
Phụt,
Quả thật là không thể nuốt cho được vội vàng nhổ ra.
Thiên An uống cạn một cốc nước, bẽn lẽn ngẩng lên
Anh Nam này, em... ăn mì tôm có được không?
.....
Anh nấu á, còn kinh hơn cả em
.....
Nam cận nhăn mặt, miễn cưỡng che giấu sự xấu hổ hiếm thấy từ trước tới giờ đang nhen nhóm như củi khô dính lửa trong lòng,
Ừ một tiếng.
Trình độ nấu ăn của Nam cận thực sự quá khủng khiếp, sau này cũng không có thêm bất kỳ lần trổ tài nào nữa, trực tiếp giao toàn bộ phòng bếp cho Thiên An.
Cậu bé cố gắng tự mình học theo những hình minh họa được in ra, thậm chí lại còn tỏ vẻ cực kỳ say mê với nhà bếp nữa, ngoài việc học chữ, làm toán, chỉ cần rảnh chút thời gian, Thiên An sẽ lập tức mò ngay vào phòng bếp.
Đã vậy còn tự chế ra các loại nước ép pha lẫn nhau, mùi vị cũng không tệ.
Ở đây, điện thoại là cấm kỵ, máy tính tuy 100% đều được gắn chip theo dõi từ xa truyền lại hình ảnh về bên Khìn cháy, nhưng nếu là truy cập vào mấy trang nấu ăn này kia, đương nhiên vẫn có thể, vì thế cứ vài hôm, Thiên An lại " ra lò" vài món mới, và thực khách đầu tiên chính là Nam cận.
Tèn ten
Hôm nay khách quan muốn dùng gì ạ?
Đôi mắt cười sáng lên kia của Thiên An, như bổ sung vào một nhịp điệu mới trong cuộc sống tẻ nhạt và căng thẳng đến cùng cực của những chuỗi ngày nơi vách đá này.
Nam cận mấy hôm đầu còn không phản ứng gì, nhưng lại không nỡ ánh mắt đầy chờ mong kia của Thiên An, bèn cất chất giọng trầm
Nhà hàng hôm nay có món gì đặc biệt?
Thiên An bĩu môi
Phải gọi là tiểu nhị Giống phim hôm qua trên ti vi cơ mà?
??
Quê chết đi được
???
Hiếm khi Nam cận đồng ý phối cái trò diễn cùng nhạt nhẽo này, lại bị táng cho một phát vào đầu như thế, hẳn nhiên mặt như phủ than.
Thiên An biết mình lỡ lời, vội vàng chạy lại bếp, mang ra một cái bánh kem méo mó, đặt lên bàn
Hôm nay là sinh nhật em
Anh ngồi đấy một lúc được không?
....
Nam cận nhìn chiếc bánh kem thực sự không ngon mắt, nhưng số 17 thì ghi rất rõ ràng.
Thiên An hớn hở châm lên một ngọn nến rồi chạy ra phía công tắc, động tác nhanh nhẹn đến nỗi như sợ anh đổi ý mà rời khỏi bàn,
Tách.
Đèn phòng tắt,
Thiên An tự mình hát rồi vỗ tay một bài, đương nhiên nó không biết giữa từ to you và to me khác nhau thế nào, đôi mắt long lanh chớp từng nhịp rõ ràng hướng về phía chiếc nến,
Happy birthday to You
Happy birthday to You,
Happy birthday, Happy birthday,
Happy birthday to You
Phù.


⬅ Trước Tiếp ➡