Chương 11
Chiếc nến thổi xong, một mảnh tĩnh mịch, nó lại không đi bật đèn ngay, mà cứ đứng đó, tiếng nói nghẹn ngào của nó mất một lúc mới vang lên
Anh Nam
Cảm ơn anh.
Em... từ trước tới giờ, chưa từng đón sinh nhật,
Có một năm kia, hôm ấy còn bị đánh nữa.
Em... em ước rồi.
Em ước sau này có một gia đình...
Em không muốn làm tội phạm...
Giữa bóng đêm mờ mịt không rõ mặt người.
Vành mắt Nam cận thoáng đỏ, giọng nói trầm đặc cất nhẹ lên
Chúc mừng sinh nhật em.
Nó òa khóc, như một chú mèo ướt át không có cách nào tránh khỏi cơn mưa cho được, cả gan mà nhào cả vào lòng một người dưng qua đường vừa phát tới mẩu bánh vụn,
Nó ôm lấy anh,
Tiếng khóc bật lên từng hồi, nức nở.
Nỗi đau suốt mười bảy năm, ai nói thành lời được?
Cậu bé nhỏ là em, kiên cường lắm,
Ngọn cỏ dại ơi, vươn mình mà sống,
Dày xéo nào rồi cũng sẽ vượt qua.
Mưa rừng dập nát, mũi giày đinh.
Không sao, cứ khóc.
Sống mũi có chút cay
====
Một thời gian nữa qua đi, chạm đông tới,
Thay vì mái tóc ngắn cũn nham nhở lúc mới tới đây, hay là làn da cháy xám không đều màu, sau vài tháng, Thiên An còn không muốn nhận ra chính mình trong gương kia nữa, làn da trắng đến phát hồng giữa làn hơi nước ấm, lại ước chừng đã tăng lên được tới mấy ký, chiếc má lúm đồng điếu nhoẻn trên miệng khi cười nhìn cũng đã rõ ràng hơn nhiều lắm,
ảnh minh họa đồng điếu
Đưa tay lên xoa xoa tấm gương đã phủ hơi nước ấm trong nhà tắm, Thiên An cố gắng vuốt mái tóc đã dài vướng về phía sau, cũng thực muốn cắt tóc rồi.
Nhưng, trước giờ đều là túm đại cắt đại, đứa nọ cắt cho đứa kia, chứ cũng chưa tự cắt bao giờ.
Tuy rằng Nam cận đối xử với cậu phải nói là tốt lắm, hôm trước còn thấy anh ấy tự cắt tóc nữa nhưng nhờ anh ấy...
Bản thân không hiểu là cái cảm xúc gì, mà chỉ cần nghĩ tới việc từng ngón tay đặt trên bàn phím kia, khi chạm vào từng lọn tóc này, sẽ là như thế nào đây? Có phải sẽ giống như một gia đình không?
Một người cha cắt tóc cho con mình...
À không không anh ấy chỉ hơn mình 12 tuổi
Như vậy... giống như hai anh em trai?
Thiên An nghĩ như vậy, lồng ngực đập đến nảy lên mấy cái, lâu lắm rồi đó, kể từ lúc còn bé xíu, cậu hình như đã quên cái cảm giác này rồi đi?
Ăn trưa xong,
Thiên An mím mím môi đưa tới một ly nước cam pha mật ong ngọt vừa, chuẩn vị mà Nam cận thích nhất, mãi hồi sau mới ấp úng mở lời
Anh Nam này,
Nam cận ngẩng đầu hửm một tiếng trong cổ họng,
Anh... anh biết cắt tóc nhỉ?
Nam cận thường không nói nhiều, nhìn một lát lên mái tóc Thiên An, chỉ như vậy thôi liền đã đứng dậy, đi về phía hộc bàn lấy ra một chiếc kéo
Ngồi ra kia đi.
Thiên An không nghĩ mọi chuyện lại đơn giản như vậy chứ . Liền dạ một tiếng to đến bối rối, sau đó lập tức yên vị trên bục cửa bếp,
Thiên An ngồi lặng im nghe từng nhịp kéo nhỏ cắt những sợi tóc quá dài chớm cả vào mắt,
Trong lòng rạo rực vui sướng đến gần như kéo ra môi cười.
Nam cận đẩy đẩy kính,
Một lọn tóc vừa rơi xuống,, liền hỏi
Vui thế cơ à?
Thiên An lập tức cười rung cả vai