⬅ Trước Tiếp ➡

Anh Nam, vì sao anh phải vào tù?
Vì nghèo
Thế, Ra tù rồi sao không đi tìm việc, ở đây làm... lại bị bắt đó?
Vì nghèo
Nó nhìn trái, nhìn phải, một hồi mới cắn môi. Ra vẻ rất rất hiểu
Em biết mà, hồi trước em có đi xin rửa bát ở quán kia, em lúc ấy còn nghĩ không muốn sau này bị bắt đi, nhưng mà, người kia bảo có cho thêm tiền cũng không dám dây vào
Anh bị đi tù ra, làm gì có ai thuê?., ở đây cũng có nhiều anh như thế.
Thế, bố mẹ anh đâu?
Không có
Trên gương mặt kia, đôi đồng điếu bỗng sững lại, rồi như đong ra từng từ trong tim trong gan, một lúc sau nó như sợ anh không nghe thấy mà rành rọt từng chữ, cẩn trọng nhìn tới
Em thương anh lắm,
Nên là,
Anh đừng buồn.
Với lại, không có bố mẹ thì không có bố mẹ, như em có bố mẹ cũng khổ vậy?. Sau này, bị bắt đi tù rồi, đỡ bị ai mắng
........
Nam cận thở dài một tiếng.
Thiên An. Cậu bé nhỏ.
Chỉ vì những lời như thế sao, mà một kẻ như tôi đây... thực sự, không tài nào hiểu cho nổi.,
Cái gì là cương quyết, là dứt khoát loại bỏ?
Rút cuộc, cảm xúc hỗn độn đầy trong lồng ngực này là gì đây?.
Là thương hại, hay, là cảm động?
Cảm động sao?
Nam cận còn phải tự cười giễu chính mình.
Cảm động vì một thằng nhóc 17 tuổi?
Này, cũng quá nực cười rồi.
====
Chớm tết rồi,
Hôm nay, chính là ngày ông công ông táo.
Như thế, là nó đã ở đây được hơn năm tháng,
Hỏi nó có chút nào buồn chán không? Suốt ngày chỉ chôn chân ở bốn bức tường.
Nó lắc mái tóc đến vung lên
Đương nhiên là không rồi
Ở bên ngoài kia, chịu rét chịu lạnh bao nhiêu, làm sao có thể so sánh với ở đây chứ? Ở đây được học chữ, được xem ti vi.
Với cả... ở đây có anh Nam cận.
Nam cận nghe thế, mặt không biểu tình, xoay chân đi,
Nhưng, ai biết được rằng,
Ừ. 29 tuổi thì 29 tuổi, chút vui vẻ xen lẫn trong lòng.
Ai cũng bận rộn.
Ngay cả cái nghề " buôn hàng trắng" này, tết cũng bận rộn, đã vậy nơi núi đá lại còn quá lạnh lẽo, khiến chẳng một anh em nào ngu gì mà lui tới mấy khi.
Vậy nên thay vì vài ba ngày sẽ có người đưa thức ăn và đồ dùng cần thiết tới, thì sẽ là hàng tuần mới có .
Thức ăn trong tủ hôm nay đã cạn rồi,
Chỉ còn lại ít bột và vài thứ linh tinh.
Nam cận nhún vai
Ăn mì tôm
Nhưng nó không muốn
Nó không muốn nó... và đương nhiên là càng không muốn người mà nó rất thương rất mến rất yêu như anh trai kia, lại phải trải qua một ngày lễ ông công ông táo bằng mì tôm.
Bột mì?
Thiên An như sực nhớ ra chuyện gì đó .
Hôm trước trong số đồ Nam cận nhờ bên ngoài mua vào có một cái khay bánh, in hình bông hoa, rồi có cả hình cá nữa
Nếu như in hình cá đó, thì cũng như là cá chép vậy
Thiên An vui vẻ kéo chiếc ghế,
Hôm trước dọn dẹp" năm mới " đã gác hẳn những thứ ít dùng lên tận gác bếp cao nhất kia.
Với tay.
Soạt.
Chiếc khay bánh không những không lôi xuống được, mà hình như còn bị động tác vừa rồi đẩy sâu thêm vào bên trong.
Thiên An giật thót mình, không phải chứ? ., rướn người, cố gắng kiễng lên.
Á
Tuy tay đã tóm được vào chiếc túi đựng đống đồ lỉnh kỉnh, thế nhưng dường như đã với quá đà khiến cho chiếc ghế bị nghiêng.


⬅ Trước Tiếp ➡