Chương 13
Chuyện của một tuần khi nó mới tới,
Anh được gọi ra ngoài.
Nó tự do một mình trong phòng Sắt,
Trong phòng giám sát, mười hai màn hình camera tích hợp tất cả những đường đi của các " đơn hàng " lớn, và số liệu từ các quán bar nhà hàng, nhà nghỉ, sex, rửa tiền. Tất cả đều vẫn mở.
Và đương nhiên, có một vài thứ liên quan đến " sống hay chết" của chính Nam cận anh.
Một cái kính mắt, một vài chiếc cúc áo trên chiếc áo khoác treo tường, hay cả những thứ đơn giản mà vứt bừa, bút, tẩy. Tất cả, mỗi một thứ tưởng như chẳng có bất cứ liên quan gì như vậy, nhưng mỗi một khắc, một phân đều là đổi từ sinh mạng của anh mà ra,
Đôi mắt Nam cận gần như dán chặt vào màn hình camera quan sát nó từ xa,
Chỉ cần nếu nó bước chân tới, đụng tới, hoặc chỉ là có một chút biểu hiện không thành thật nào,
Đừng nói tới chỉ hi sinh một sinh mạng nhỏ.
Ngay chính là làm cho nó dẫu còn sống mà không thể nói cũng là điều quá đỗi đơn giản.
Trong cuộc chiến càn quét ác liệt này, giương họng súng chĩa về chính đồng đội của mình cũng là điều bắt buộc nằm lòng.
Giá của hàng loạt tội ác do cái chết trắng gây nên, chắc chắn không bao giờ là rẻ
Máu lót nhuộm đường anh đi. Giết người cũng đã từng Bản thân nay sống mai chết cũng là điều không cần chối cãi . Chỉ cần hoàn thành được nhiệm vụ, phá tan được hang ổ này, vài mạng sống có là cái gì? So với bao nhiêu bao nhiêu mạng người ngoài xã hội kia ngày ngày vì thứ bột trắng này mà chết đi?
Thẳng thắn ra, so sánh giữa anh và tên Khìn cháy đó. Dẫu mục đích là khác nhau, nhưng cách thức... thực sự không dám nói rằng không có quá nhiều điểm bắt buộc phải giống
Nam cận anh có một thói quen, đó là dùng chỉ nha khoa để làm sạch răng.
Chỉ nha khoa.
Bên ngoài là một tên IT đầu không muốn chải,
Đặc công, giết người, bằng một sợi chỉ.
Nơi rừng núi này, một vùng Hà Giang cao nguyên làng bản, thế nhưng cái gì cũng không thiếu, thức ăn, vật phẩm, đồ dùng sinh hoạt, tất cả mọi thứ đều được kiểm soát chặt tới từng milimet, quán hàng cũng thường xuyên thay đổi từ quán nọ sang quán kia, lại chỉ không thay đổi được duy nhất 2 tiệm thuốc tây có bán chỉ nha khoa,
Vì thế, từ việc sợi chỉ kia có thực sự chỉ là một cuộn chỉ nha khoa thông thường không, cho đến một việc nhỏ nhất, mờ nhạt nhất, và tự nhiên nhất như làm sạch răng, lại chính là thứ vũ khí nguy hiểm mà Nam cận hàng ngày đều nắm trong tay.
Đường chỉ vô cùng sắc, sắc hơn dao mài, cắt ngọt đến mức xắt ra được từng thớ thịt, quấn vòng quanh một đường dai dẳng, siết mạnh tay, Lập tức mạch máu phân đoạn không cách nào cầm ngưng.
Thế nhưng,
Nó, không vào phòng giám sát. Là không hề.
Anh chuyển chiếc camera hiếm hoi đó,đặt trong phòng ngủ.
Nó, gập quần áo cho anh từng ly từng tý, trân trọng hít hà vài hơi trên sống mũi.
Nó, sợ anh lạnh, chỉnh tới chỉnh lui cái điều hòa hai chiềụ
Nó, chà dép cho anh.
Nó, nấu ăn xong, ngồi vuốt bụng đói, chờ anh về.
Đó là tất cả những gì anh thu được, sau ngày ngày tháng tháng trước mặt cười với nó, sau lưng soi từng hành động nhỏ.
Quả thật, vẫn là không tưởng.
Bút nó hết mực, nó vừa mượn một cái bút của anh.
Trong nhà tắm, anh bâng quơ kéo trên tay sợi chỉ,
Nó vừa cầm bút viết chữ, vừa hỏi anh