⬅ Trước Tiếp ➡

Ông ngoại cậu dùng chiếc gậy trên gác bếp, quật tả tơi vào người mẹ cậu không một chút thương tình.
Mẹ cậu trừng đôi mắt trắng dã vương đầy máu nơi môi miệng, chỉ tay về phía ông bà
Nếu ông bà nghèo khổ như vậy thì đừng có sinh ra tôi mới đúng
Tiền đâu?

Bà một tháng uống năm bảy lần thuốc . Ông cờ bạc rượu chè không thiếu một cái gì?
Tiền đâu?
Tôi hỏi ông bà tiền đâu?
Đời tôi khốn nạn còn gặp phải một thằng khiến chửa hoang không nhận,
Tôi hỏi ông bà một đứa như tôi không làm cave thì làm cái gì?
Ông bà chỉ nghĩ cho ông bà
Có bao giờ nghĩ cho tôi không?
Từ hôm ấy,
Không có ai chơi cùng cậu nữa.
Mẹ cậu có tiền.
Nhưng thuê người ta xây nhà, người ta lại bảo mẹ cậu có con HIV nên không đội thợ xây nào chịu nhận.
Mẹ cậu có tiền,
Mẹ cậu đi chợ không một hàng quán nào bán cho, họ xua đuổi mẹ cậu như một thứ bệnh tật kinh tởm nhất đã từng gặp phải.
Mẹ cậu có tiền,
Nhưng, cậu chỉ vừa bập bẹ từng con chữ, cũng buộc phải thôi học. Bởi lẽ phụ huynh khác nói rằng, họ không chấp nhận cho con mình học chung với một đứa con của cave.
Rồi,
Mẹ cậu dắt cậu tới nơi này, không một ai quen biết,
Vách sườn đồi heo hút, một vạt lều tạm bợ.
Cậu không rõ lắm, nhưng bệnh tình của mẹ cậu hình như càng ngày càng trở nặng hơn, những cơn đau đớn khiến bà co thắt người lại, cần phải hít một thứ bột màu trắng để bớt đaụ
Cứ như thế, đôi khi có vài người tới, mẹ cậu liền đuổi cậu ra ngoài, sau đó họ rời đi, để lại thức ăn và một số đồ dùng, may mắn còn có cả quần áo mới.
Một lần trời mưa, cậu về sớm,
Thấy mẹ cậu cùng người hôm nay đưa cậu đi – Khìn cháy đang ngồi chia một túi lớn bột ra thành những phần nhỏ,
Vừa thấy bóng cậu về, Khìn cháy liền đanh mặt lại, thế nhưng mẹ cậu hôm ấy lại không đuổi cậu như mọi lần.
Mà lại lẳng lặng vẫy tay để cậu vào.
Chia xong xuôi chỗ bột ấy, bà lấy một cái hộp sắt cũ giấu dưới gậm giường, đưa cho người kia.
Ánh mắt day dứt của bà, cậu vẫn còn nhớ rõ, chính là ánh mắt xấu hổ đến không muốn đối diện với thực tại của cái ngày bà bị mang đi bêu mặt đó.
Anh Khìn,
Đây là tất cả những gì em góp được mấy năm qua buôn " hàng".
Đời em khốn nạn,
Đợi đến lúc em chết, anh đưa nó đi, chăm nó hộ em.
Lúc nó lớn thì giao cho nó,
Người tên Khìn kia ngập ngừng
Sao không đưa nó về ông bà nó?
Người đàn bà lắc đầu
Ông bà nó không nhận, sợ nó bị Ết AIDS
Anh yên tâm đi, em giữ kỹ cho nó, bình thường mẹ con không ở gần quá một mét.
Em là sau này mới bị, nó chắc chắn không có bệnh.
Khìn cháy do dự nhìn về phía cậu bé nhỏ cũng đang sợ sệt hướng ánh mắt về phía này, rồi quay sang chỗ mẹ cậu
Mày không sợ tao lấy hết của nó à? Tao cũng là dân nghiện trốn trại đấy?
Nghiện cũng có người này người khác, với lại, tiền anh mang ra bao tải chở không hết, chỗ vàng này có bao nhiêu?. Em biết trước giờ anh đối xử với " anh chị em " không tệ, coi như thương hại đời em mà mở một đường sống cho nó, chứ bây giờ em chết rồi, tính nó lại nhát cáy, không chết đói ven đường thì cũng không sống cho ra con người nổi.
Khìn cháy nhìn sang bên ghế phụ,


⬅ Trước Tiếp ➡